watch sexy videos at nza-vids!
Tải vềXEM GÁI GỌI TẠI ĐÂY >>Danh Sách Gái Gọi Cao Cấp Khu Vực Hà Nội...
Danh Sách Gái Gọi Cao Cấp Khu Vực Sài Gòn....



wap giải trí miễn phí cho di động
HomeGame HotGame pro18+chat room
Clip 18+Nóng hết cả người
Tuyển tập clip cực phê xem sướng rên người
...
Trang chủ > truyện tuổi teen
truyện teen Gía như chưa từng quen
A2 nhocbuon90 (Admin) [ON]
#1 zuzu9x.sextgem.com
ợc tia ớn lạnh đó nên đã vội buông tay Vũ Hân ra nhưng anh ta vẫn gặng hỏi vài câu.

- Cô Vũ Hân đây thật xinh đẹp.- Ánh mắt Đỗ Hoàng không tránh khỏi sự ngưỡng mộ.- Sao Phan tổng lại giấu cô kĩ như vậy chứ?

- Cái đó…- Vũ Hân cười.- Có lẽ sếp tôi coi tôi là báu vật nên mới cất kĩ như vậy.

Sự đối đáp mạnh bạo của Vũ Hân làm mấy vị giám đốc đứng đó được một phen thích thú. Họ trầm trồ nhìn cô ngưỡng mộ lại mong chờ sự phản hồi lại từ Đỗ Hoàng hay ít ra là một câu biện minh của Mạnh Nguyên. Mạnh Nguyên thì đanh mặt lại, một nụ cười anh cũng không cười nổi. Anh càng lúc càng không hiểu những hành động và lời nói này của Vũ Hân.

Thành Nam thì hoàn toàn trái ngược với Mạnh Nguyên. Anh cứ cười cười như không có chuyện gì cả hay như đang thích thú xem một vở kịch. Từ lâu anh đã nghi ngờ quan hệ giữa Mạnh Nguyên và Vũ Hân, cũng có thể là chỉ có mình Mạnh Nguyên. Mạnh Nguyên là người lạnh lùng, bá đạo, không có lý gì lại đổ ầm trước cô nhân viên mới ngay từ buổi đầu tiên gặp mặt được. Nhưng hành động của anh luôn khiến Thành Nam thấy khó hiểu. Thành Nam tự nhủ, nhất định mình sẽ tìm ra bằng được cái điều bí mật mà Mạnh Nguyên đang giấu kín kia. Anh sẽ lôi nó ra ánh sáng để cậu bạn của anh không thể cao ngạo trước anh được nữa.

- Haha, quả thực là một báu vật hiếm có.- Đỗ Hoàng cười giòn.- Mạnh Nguyên à, sẽ không ai biết cô ấy là báu vật nếu anh cứ giữ khư khư như vậy đâu.

- Vì để khẳng định giá trị của báu vật.- Thành Nam liếc nhìn Mạnh Nguyên đang nhìn mình.- Hôm nay cậu ấy đã đã mạo hiểm đưa Vũ Hân tới đây. Có lẽ là… "giá trị" của cô ấy thật sự được công nhận.

- Nhưng báu vật có thể bị người ta cướp mất, anh không rõ điều đó sao Phan tổng.

Giọng nói ấy vang lên ngay sau lưng Vũ Hân nhưng cô không hề quay lại. Chỉ có những con mắt của những người đàn ông ngoái lại nhìn mà thôi.

- Một khi người ta biết được giá trị của báu vật rồi, thì người ta sẽ có lòng tham muốn chiếm đoạt…- Người đó tiếp tục nói và cười ra đằng mũi.- Anh đang đi một nước cờ mạo hiểm đấy, Phan tổng.

- Hôm nay quả là ngày hội tụ các anh tài.- Đỗ Hoàng vỗ tay.- Nhưng Minh Huy à, à không nên gọi là Nghiêm tổng thì hơn. Nghiêm tổng, anh chưa thấy mặt "báu vật" của Phan tổng, cớ chi nói cô ấy là báu vật? Chúng tôi công nhận vẻ đẹp của cô ấy, nhưng anh cũng cùng quan điểm với chúng tôi sao?

Xưa nay con mắt nhìn phụ nữ của Minh Huy rất tốt. Một người phụ nữ đáng trân trọng đối với anh không chỉ đẹp về vẻ ngoài mà con phải có bản lĩnh và một tầm nhìn tốt. Nhưng đối với những tổng tài ở đây, họ công nhận vẻ đẹp thánh thiện, trẻ trung nhưng đầy quyến rũ của Vũ Hân. Họ công nhận bản lĩnh của cô khi cô bình tĩnh đối diện, ánh mắt không chút rụt rè trước những ánh mắt thăm dò của họ. Cô dám nhìn thẳng, dám khẳng định mình. Đó quả là một sự tự tin mà hiếm người có được.

- Dương Vũ Hân, sao tôi có thể không nhớ cô ấy.

Vũ Hân biết mình không trốn được và dù cô không muốn nhìn thấy con người ấy thì cô vẫn phải đối mặt với anh ta. Dù rằng tên cô vang lên từ người đàn ông đó khiến cô tự cảm thấy rùng mình thì vẫn phải đối mặt.

Vũ Hân quay lại với sắc thái cao ngạo và tự tin tràn đầy. Cô mỉm cười và đưa tay ra trước mặt Minh Huy.

- Tổng giám đốc Nghiêm, lâu rồi không gặp anh.

Minh Huy nhìn bàn tay nhỏ nhắn của Vũ Hân rồi nhìn vào mắt cô. Đã một khoảng thời gian khá dài anh không gặp Vũ Hân nên không thể nói là cô vẫn như hồi đó. Phong thái chững trạc, tự tin, cả người toát lên vẻ quyến rũ mà trước giờ anh không hề biết.

"- Có trò vui xem rồi!" Thành Nam nhếch miệng cười rồi đưa ly rượu vang lên miệng. Anh không quên nhìn Mạnh Nguyên đang đanh mặt lại ở bên cạnh. Lúc này trông anh bạn của anh như bị đóng băng lại vậy.

- Phải, đã lâu không gặp.

Minh Huy nắm lấy tay Vũ Hân. Ngón tay cô lành lạnh mà lòng bàn tay lại ấm áp. Đôi mắt sáng nhưng đã không còn là đôi mắt dịu dàng nhìn anh ta như trước đây nữa. Vũ Hân đứng đó nhìn Minh Huy, cô không rút tay lại cũng không lên tiếng. Cô cứ để tay mình nằm gọn trong bàn tay Minh Huy như thế. Cô muốn biết cái người trước mặt mình đang nghĩ gì.

- Hai người… quen nhau?- Đỗ Hoàng tò mò lên tiếng. Cũng là đánh động anh ta nên buông Vũ Hân ra.

- Trước đây khi ở Hà Nội, báu vật mà các ông nói rất hay xuất hiện ở những bữa tiệc lớn.- Minh Huy cười cười.- Có điều cô ấy đi cùng Tổng giám đốc của W – Lê Hữu Thiên chứ không phải là đi bên cạnh Phan tổng.

- Ô vậy sao?

- Tôi có khả năng khiến cô ấy trở thành báu vật hơn là Hữu Thiên.- Mạnh Nguyên im lặng từ nãy, giờ mới lên tiếng.- Anh không thấy thế sao?

Câu nói của Mạnh Nguyên như đẩy không khí lên cao trào. Thành Nam thích thú đứng một bên coi cuộc tranh cãi này. Giờ anh có thể khẳng định, Mạnh Nguyên có tình cảm với Vũ Hân nhưng chưa biết nguyên nhân là gì. Mạnh Nguyên đang tức giận vì mức độ giao tiếp cũng như quan hệ khá rộng của Vũ Hân. Cũng phải, ngay từ lần đầu nhìn thấy Vũ Hân Thành Nam đã biết cô là người có sức hút rất lớn. Ngay vả tới anh bạn khó tính của anh mà còn thu hút được thì có ai thoát khỏi tay của cô.

Mạnh Nguyên xưa nay đi dự tiệc không hề đưa phụ nữ đi cùng. Hầu hết đi bên anh đều là Nguyễn Thành Nam, giám đốc phát triển kinh doanh mà thôi. Trong giới cũng có không ít lời đồn đại anh là có vấn đề nhưng ai cũng biết anh là người coi trọng sự nghiệp, phụ nữ đối với anh chỉ là phù du. Nên tất nhiên hôm nay, khi Vũ Hân sánh vai bên Mạnh Nguyên, anh vô tình đã đưa cô trở thành trung tâm của sự chú ý. Không chỉ vì vẻ đẹp quyến rũ tiềm ẩn mà còn là vì cô đang đi bên cạnh vị tổng tài độc đoán, lạnh lùng khét tiếng trong giới kinh doanh.

- Cái đó là điều tất nhiên rồi.- Minh Huy gật đầu.- Vì báu vật càng giá trị, càng khiến người ta thích thú, sự tò mò càng dâng cao.

- Minh Huy, cậu nói như cậu đang có ý đồ với Vũ Hân vậy.- Thành Nam bật cười để phá tan bầu không khí căng thẳng này.

- Haha, phải đó Nghiêm tổng. Anh có ý đồ gì sao?- Đỗ Hoàng cười cợt.

- Cũng đúng…

Đỗ Hoàng cười, mặt méo xệch. Anh hoàn toàn không ngờ tới Minh Huy sẽ trả lời như thế. Ngậm bồ hòn làm ngọt, anh nâng ly rượu lên uống rồi đánh trống lảng khỏi vụ việc này.

- Tổng giám đốc Nghiêm.- Mạnh Nguyên bắt đầu thách thức.- Báu vật càng lớn, càng có giá trị thì khả năng đoạt được của anh càng nhỏ, hơn nữa người nắm giữ báu vật là tôi thì....- Lời nói chắc chắn của Mạnh Nguyên làm Minh Huy cứng mặt.- Khả năng mà anh nói có thể coi là… không có.

Những người xung quanh nuốt khan một cái lo lắng nhìn hai người đàn ông quyền lực trong giới kinh doanh. Bình thường họ rất hòa đồng, thân thiện với nhau nhưng hôm nay, chỉ vì một báu vật mà đã gây xung đột. Đó chẳng phải là một vụ làm ăn lớn mang lại lợi nhuận nào đó mà lại là… phụ nữ. Nhưng trong đầu họ không khỏi thắc mắc, cô gái "báu vật" Dương Vũ Hân ấy có sức hút tới mức nào mà khiến hai vị tổng tài này phải đấu khẩu với nhau như vậy.

- Nghe nói anh đã kết hôn.- Vũ Hân đổi đề tài, có vẻ chính cô cũng thấy mình đang là nguyên nhân của sự việc kì cục này.

Khi chính miệng Vũ Hân nhắc tới vấn đề này, mặt Minh Huy như biến sắc. Có chút gì đó không bình thường ở anh ta.

- Phải rồi Nghiêm tổng, phu nhân Như Dương không đi sao?- Đỗ Hoàng chen vào một câu rất vừa ý Vũ Hân.

- Cô ấy… hiện giờ không khỏe.

- Vậy sao? Thật tiếc quá!- Vũ Hân nói, mặt tỏ ra tiếc rẻ.- Tôi lại có rất nhiều chuyện muốn nói với cô ấy.

Không nói cũng biết mặt Mình Huy khó coi như thế nào. Ai cũng phát hiện ra nhưng họ lại chẳng dại mà lên tiếng hỏi. Nhỡ đâu đụng chạm phải vấn đề không được hỏi thì chắc chắn Minh Huy sẽ không để yên cho người đó.

- Hôm nay quả là một ngày may mắn của chúng tôi khi được chiêm ngưỡng vẻ đẹp của cô Vũ Hân đây.- Đỗ Hoàng nâng chiếc ly trong tay mình.- Chúng ta uống để mừng về việc đó chứ?

- Khoan…

Mạnh Nguyên nói khẽ và định ngăn Vũ Hân lại nhưng cô đã nuốt cả chỗ rượu trong ly vào cổ họng. Anh nhìn cô vẻ mặt hơi cau lại nhưng nhanh chóng trở về trạng thái bình thường. Mọi người bắt đầu tản ra và nhập tiệc. Lúc ấy Mạnh Nguyên mới lại gần Vũ Hân hơn một chút, giọng anh khàn khàn nói vào tai cô.

- Lúc nãy cô đã ăn gì chưa?

- Ơ…- Vũ Hân như nhận ra gì đó, mắt mở to ra.- Tôi chưa…

- Vậy mà dám uống mấy ly rượu như thế sao?

Vũ Hân bị ánh mắt lấn áp của Mạnh Nguyên làm cho nhụt chí khí. Cô đưa tay xoa xoa bụng chờ đợi cảm giác cồn cào khó chịu ập tới.

- Ăn tạm mấy cái bánh này đi.

- Cái đó… tôi không ăn đâu.- Vũ Hân xua tay.

- Vậy muốn ăn gì?- Mạnh Nguyên nhìn cô.

- Tôi không muốn ăn gì cả.

Vũ Hân gắt khiến Mạnh Nguyên sựng người lại. Làm rồi mới biết mình quá đáng, cô nhìn Mạnh Nguyên đang nhìn mình chợt thấy khó xử.

Đừng… xin anh…

Đừng nhìn cô bằng ánh mắt đó…

Vũ Hân nhắm chặt mắt rồi quay đi, cô muốn ra ngoài hít thở một chút không khí trong lành.

- Em vẫn vậy, Vũ Hân à!

Vũ Hân giật mình và quay phắt lại đằng sau. Minh Huy đứng đó nhưng không có ý lại gần cô. Anh ta giữ một khoảng cách nhất định để Vũ Hân có thể đứng mà nói chuyện với mình.

- Anh thực sự rất nhớ em…

- Anh nên nhớ giờ anh đã là người có vợ.- Vũ Hân nói, vẻ mặt lạnh lùng.- Hơn nữa tôi và anh không còn quan hệ gì cả…

- Xin em đừng vậy…

Minh Huy đau khổ tiến lại gần nhưng cũng làm Vũ Hân lùi lại. Cô kinh hãi nhìn anh ta. Phải, cô rất sợ con người này, rất sợ con người không từ bỏ bất cứ một thủ đoạn nào để đoạt được thứ mình muốn có này. Nếu có thể, cô muốn chạy ra khỏi anh ta, hoặc anh ta hãy biến mất khỏi cuộc đời mình.

- Hân à, em biết rằng anh…

- Câm miệng lại!- Vũ Hân nghiến răng.- Khốn kiếp!!! Anh có tư cách gì mà nói chuyện đó với tôi.

- …

- Tôi không động tới cuộc sống của anh thì anh cũng làm ơn để yên cho tôi được sống thoải mái. Hãy cứ sống cuộc sống của anh đi. Đừng tìm tôi, cũng đừng quấy rầy tôi nữa…

Vũ Hân quay đi mà không thèm ngoái lại nhìn lần nào. Minh Huy nắm chặt tay, đôi mắt như sắp khóc nhìn bóng cô khuất dần. Trên mặt anh ta là sự bất lực, sự đau khổ tột cùng vì không thế cứu vãn được gì cả.

Lúc ấy Vũ Hân cũng vô tình bỏ lại đằng sau là Mạnh Nguyên đang bần thần cả người và Thành Nam với sự khẳng định chắc chắn. Anh tiến lại gần Mạnh Nguyên rồi lẩm bẩm.

- Bị cô ấy từ chối sao?

Mạnh Nguyên nhìn Thành Nam khiến Thành Nam ớn lạnh nhưng không hề làm hao mòn sự tò mò của anh.

- Sao, bị tôi nói trúng tim đen à?

Mạnh Nguyên không nói, toan bước đi thì Thành Nam giữ anh lại.

- Nếu yêu thì đừng để cô ấy quay lưng lại với cậu. Nếu cậu sáng suốt, cậu sẽ biết giữ cô ấy lại bằng cách nào.

* * *

- Mỹ Phương, cô cùng tôi qua bên công ty đối tác một chút.

Mạnh Nguyên xuất hiện ở ngưỡng cửa Ban Thư ký làm cả phòng bất động tới mất phút. Họ phải dụi dụi mắt mấy lần để chắc chắn rằng mình không nhìn lầm người. Cái dáng cao lớn, lịch lãm và đàn ông đó ngoài tổng tài của họ ra thì còn ai nữa đâu. Anh đưa mắt nhìn một lượt và dừng lại ở chỗ Vũ Hân. Hôm nay cô không đi làm.

Anh nhìn Mỹ Phương rồi quay đi. Mỹ Phương cầm túi xách rồi nhanh chân chạy theo trong đầu không khỏi thắc mắc. Xưa nay Mạnh Nguyên chẳng bao giờ tới Ban Thư ký làm gì, nếu cần anh sẽ gọi điện rồi điều người cần gặp lên phòng mình. Hành động của anh hôm nay quả thực đang kích thích trí tò mò của cô.

- Vũ Hân đâu.

Một câu nói ngắn gọn tới mức xúc tích của Mạnh Nguyên làm Mỹ Phương khựng lại như chết ngồi. Mặt cô đờ đẫn bởi vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra. Mạnh Nguyên khó chịu nhìn lên phía trên để nghe câu trả lời từ Mỹ Phương nhưng cô vẫn im lặng.

- À cái đó…- Mỹ Phương lấy lại bình tĩnh.- Cô ấy hôm nay xin nghỉ, thưa sếp.

- Lý do.

Mỹ Phương bặm môi, cô chưa bao giờ thấy sếp mình như vậy cả. Chẳng nhẽ anh thay đổi cách sống? Muốn quan tâm tới nhân viên nhiều hơn sao? Vậy sao cả tuần nay cô làm việc hùng hục như thế mà anh không hỏi lấy một câu. Cô tất tả chạy đi chạy lại sao anh không giảm bớt công việc đi để cô có thời gian thở một chút. Mặt cô trắng xanh lại mà anh không thèm để ý. Quả như cô tiên đoán, sếp tổng của cô đang chú ý tới Vũ Hân.

- Cô ấy nói là cô ấy mệt…

Như không còn thắc mắc, Mạnh Nguyên lại im lặng khiến không khí trong xe lại rơi vào trạng thái cũ. Mỹ Phương không phải là người nhiều chuyện nên Mạnh Nguyên mới lên tiếng hỏi cô. Anh cũng không lo cô như những nhân viên khác, thích bàn ra tán vào chuyện của sếp. Anh rất yên tâm với độ trung thành và kín tiếng của Mỹ Phương. Vì thế nên cô mới ở bên cạnh anh lâu như vậy được.

Từ khi đi du lịch về tới nay, thái độ của Vũ Hân với anh thay đổi hoàn toàn. Cô không còn bẽn lẽn, tỏ ra bối rối khi đứng trước anh nữa. Cô cũng lờ tịt đi việc cô và anh đã… hôn nhau. Anh không biết mình đã gây nên tội gì. Hôm đó khi thấy nước mắt của Vũ Hân, đầu óc anh như trống rống, chẳng thể nghĩ gì được cả. Và ngay cả hôm qua, sự quan tâm của anh lại khiến cô gắt lên một các giận dữ. Anh rất muốn nói chuyện với cô thì lại nhớ đến gương mặt đong đầy nước đó… thật sự ảnh cảm thấy rất khó hiểu. Vậy nên hôm nay anh muốn gặp cô nhưng cô lại xin nghỉ. Hỏi ra mới biết cô mệt.

Có điều anh không biết rằng giờ Mỹ Phương đang rất rất tò mò về quan hệ của anh với Vũ Hân. Lâu nay làm việc bên cạnh anh, cô nhận định anh là người tài giỏi, quyết đoán trong công việc, thực sự là một người hoàn mĩ. Nhưng cô cũng đã từng nghi ngờ về giới tính của anh. Xung quanh anh có không biết bao nhiêu cô gái săn đón, sẵn sàng ngã vào vòng tay anh khi anh mở lòng. Thế mà anh lại thờ ơ bỏ qua, coi họ như không tồn tại.

Hơn nữa Vũ Hân thì không có gì nổi bật. Làm việc với Vũ Hân cũng không lâu nhưng cô có thể khẳng định Vũ Hân là một cô gái bình thường. Ngoại hình ưa nhìn, xinh xắn nhưng không thể gọi là mỹ nhân bởi Vũ Hân còn kém Mỹ Phương một bậc. Tính cách hòa đồng, nhanh nhẹn nhưng sao nhạy bén bằng Mỹ Phương. Nghĩ đi nghĩ lại thì Mỹ Phương vẫn không hiểu Vũ Hân có điểm gì thu hút sếp mình.



Kinh kong… King kong…

Vũ Hân vẫn nằm im trên giường sau 2 hồi chuông cửa. Cô vùi mặt vào gối vì muốn vị khách không mời mà tới kia bỏ đi khi không thấy ai ra mở cửa. Có điều người đó rất kiên trì, tiếng chuông tiếp tục vang lên inh ỏi khiến đầu Vũ Hân như muốn nổ tung. Cô nhăn mặt rồi cố gắng đứng dậy, nhấc người khỏi giường. Bước những bước chân nặng nhọc ra phía cửa bởi tiếng chuông cứ vang lên không ngừng.

Vừa mở cửa ra, Vũ Hân đã sững người. Gương mặt cô đã biểu lộ chút hốt hoảng. Mạnh Nguyên đang sừng sững đứng trước mặt cô, gương mặt anh tuấn ánh lên vẻ khó chịu vì phải chờ đợi. Nhưng thấy gương mặt tái xanh có phần trắng bệch của Vũ Hân thì anh lại xuôi lòng, tim khẽ nhói lên một cái.

- Cô… làm sao vậy?

- Sếp tới có việc gì sao?

Vũ Hân không trả lời Mạnh Nguyên mà lại hỏi ngược lại anh. Cô ngoái vào trong nhà nhìn lên chiếc đồng hồ trên tường.

14h40’???

Cô quay lại nhìn anh, trong đầu không khỏi thắc mắc. Có nằm mơ cô cũng không nghĩ anh xuất hiện ở nhà mình vào giờ này. Đáng lẽ anh phải ở công ty chứ sao lại ở đây…

- Định để tôi đứng ngoài này sao?

- À…, xin lỗi sếp!

Vũ Hân đứng tránh sang một bên để Mạnh Nguyên bước vào. Nhưng đứng được một lúc là Vũ Hân ngã lăn ra đất, gập người lại rồi nhăn mặt đau đớn. Mạnh Nguyên hốt hoảng đỡ cô dậy rồi hỏi han.

- Sao vậy? Cô đau ở đâu?

- Cái đó…

Vũ Hân nhăn nhó nhìn Mạnh Nguyên rồi vịn vào tay anh đứng dậy. Cô cố gắng bước vào nhà vệ sinh khiến Mạnh Nguyên ngây ra trong giây lát.

Hôm nay tới ngày của Vũ Hân, bụng đau tới mức không chịu nổi nên cô mới xin nghỉ làm. Cô mệt mỏi với tay lên chiếc túi đựng băng nhưng trong đó chẳng còn lấy một chiếc. Ông trời nhẫn tâm đẩy cô vào tình huống gì thế này. Đã xuất hiện trước mặt Mạnh Nguyên trong bộ dạng thảm hại thì chớ, lại còn… Giờ cô bước ra ngoài kia thế nào được.

Đang suy nghĩ không biết làm gì thì Mạnh Nguyên gõ cửa nhà tắm.

- Cô sao vậy? Bộ ngất ở trong đó rồi à?

- Tôi…- Vũ Hân lắp bắp.

- Sao?

- Tôi… sếp có thể đi mua giúp tôi… cái đó được không…

- Hả?

- Hôm nay là tới ngày, tôi…

Vũ Hân nín thinh, cô cũng không nghe thấy ngoài cửa có tiếng động gì nữa. Khỏi nói cũng biết Mạnh Nguyên sửng sốt tới mức nào. Không phải là anh xấu hổ khi nghe cô nhờ đi mua mà là vì anh không nghĩ vì chuyện đó mà cô nghỉ làm, hơn nữa bộ dạng lại thảm hại như thế.

Anh thản nhiên đi vào cửa hàng tạp hóa, thản nhiên đứng trước gian hàng dành cho phụ nữ. Cái bộ dạng gãi cằm nhìn chằm chằm vào mấy cuộn băng *** của anh làm mấy bà cô lẫn mấy cô bán hàng mắt tròn mắt dẹt nhìn nhau.

- Không biết cô ấy dùng loại nào nhỉ??

Anh tặc lưỡi rồi chọn mỗi loại một túi. Đặt cả một rổ băng *** trước quầy tính tiền làm cô nhân viên nhìn anh như thể anh là người ngoài hành tinh. Cũng đúng thôi, trông anh thì lịch lãm, đẹp trai, nhìn đã biết là đại gia rồi. Nhưng cái việc anh đang làm… chẳng có tên đàn ông nào làm cả.

Thấy mình bị nhìn tới mòn cả mặt, Mạnh Nguyên cười giả lả, giọng điệu chân thật.

- Vợ tôi cô ấy tới ngày nên tôi mua dùm ấy mà!

Nghe thấy thế, mấy vị phụ nữ đứng đó mắt nheo lại, miệng ngoác ra cười.

- Hóa ra là thế, cậu thật chu đáo.- Một bà cô lớn tuổi khen.

- Phải đó, tôi với chồng tôi lấy nhau hơn 40 năm mà cũng chưa thấy lão làm thế bao giờ.- Người đàn bà khác nói chen vào.

- Vợ anh thật có phước.- Cô bán hàng tặc lưỡi tiếc rẻ.

Mạnh Nguyên nhanh chóng thanh toán rồi nhanh chân rời khỏi cửa hàng bách hóa. Không phải anh ngại trước mấy lời trêu đùa của mấy người phụ nữ kia mà là anh sợ Vũ Hân đang ở nhà ngất luôn trong phòng tắm. Nhưng nghĩ tới đó thì bước chân anh chậm dần và đổi hướng.

Mãi một lúc sau anh mới gõ cửa và gọi Vũ Hân. Cô cảm kích nhận chiếc túi trong tay Mạnh Nguyên rồi đóng cửa lại. Nhìn chiếc túi to trong tay, cô hơi hoảng.

- Gì mà mua nhiều vậy??

Vì không biết Vũ Hân dùng loại nào nên Mạnh Nguyên đã mua từ loại có cánh, không cánh, dùng ban đêm cho tới dùng hàng ngày… Anh rất cẩn thận, rất chu đáo. Tự dưng Vũ Hân thấy có lỗi vì đã đẩy anh vào tình huống khó xử này. Cô cũng không hiểu làm cách nào mà anh lại xách được cái túi to oành này ra khỏi bách hóa nữa. Nghĩ tới đó, môi cô bỗng vẽ thành nụ cười mà chính cô cũng không hay.

Lúc Vũ Hân trở ra thì thấy Mạnh Nguyên đang đứng bên bàn bếp, cạnh chiếc phích nước làm nóng siêu tốc. Cô lật đật chạy lại gần nhưng bị ánh mắt sắc lạnh của anh làm cho dừng bước.

- Chẳng phải v
<<1 ... 1011121314 ... 19>>
Tags: truyện, teen, Gía, như, chưa, từng, quen,
Cùng Chuyên Mục :
truyện teen Cô nhóc đại ca
truyện teen Lần đầu biết yêu
truyện teen Gía như chưa từng quen
Truyện teen Cuộc hẹn giả mạo full
truyện teen Có lẽ là định mệnh
Truyện teen tao biết rồi - tao yêu mày
truyện teen Vợ chồng online
truyện teen Tớ dừng lại rồi…Cậu đi tiếp nhé !
truyện teen Thử yêu lần nữa
truyện teen Nụ hôn trong mơ
Có khi nào bước trên đường đời tấp nập
Ta vô tình phập chúng em
Admin:Dương sô ciu
Liên hệ: 0962160127
Mail: duong duong@gmail.com