ng như không đóng lại được. Bà Bích cảm ơn bằng cách mời anh ở lại ăn cơm khiến không khí ăn cơm có chút kì lạ. Thực ra thì chỉ có Vũ Hân thấy kì lạ bởi gia đình cô ai cũng có cảm tình với Mạnh Nguyên. Tự dưng cô lại cảm thấy hay là mình có vấn đề nên mới có thành kiến với sếp chứ ai ai cũng yêu thích anh hết.
Nhưng quả thực là nhờ mẹ mà Vũ Hân mới được chiêm ngưỡng nụ cười của Mạnh Nguyên thường xuyên như thế. Nụ cười ấy đẹp thật, khác hẳn với bộ mặt hình sự hàng ngày. Nhà cô, ai cũng khen Mạnh Nguyên dịu dàng, tốt tính. Họ nào có biết ở công ty anh hắc ám thế nào. Họ có rảnh thì thử qua Red Ocean, dự một buổi họp với anh mà xem. Có mà bị anh dọa cho chết khiếp.
Rồi một lần anh tình cờ đến vào đúng lúc Vũ Hân chui ra từ nhà tắm. Nhìn bộ dạng của cô mà Mạnh Nguyên ngẩn cả người. Mái tóc dài đang không theo một quy luật hay trật tự gì vì Vũ Hân vừa mới gội đầu xong. Đã vậy cô còn mặc một bộ đồ ở nhà nhí nhảnh in hình cừu vui vẻ. Nhưng trên tất cả những việc đó là… cô không mặc áo con. Không cần biết Mạnh Nguyên có thấy hay để ý không, Vũ Hân lúc đó ngượng chín người, toàn thân như bốc khói. Cô hét toáng lên như gặp phải ma và lao vào phòng khóa trái cửa lại.
Vũ Hân tự hỏi sao Mạnh Nguyên có thể tới vào những lúc cô để lộ bản thân mình nhiều nhất như thế. Phải chăng là tình cơ hay… anh cài đặt camera theo dõi cô? Bao nhiêu tật xấu, bao nhiêu bí mật của bản thân cô đều bị phơi bày ra trước mắt anh hết. Kiểu như anh đang muốn ép cô tới chân tường, muốn cô xấu hổ cho tới chết không bằng.
Chắc mọi người đang thắc mắc tại sao cô lại ngồi cùng Mạnh Nguyên trên một chiếc xe du lịch cỡ đại này. Lí do rất đơn giản, đó là cô và anh và gia đình của cô đang đi du lịch. Người chủ trì là mẹ cô, người mời Mạnh Nguyên cũng là mẹ cô. Và cũng chính mẹ cô là người trực tiếp gây hậu quả cho việc cô lờ đờ như xác chết thế này.
Cách đây một tuần, Mạnh Nguyên tình cờ xuất hiện ở nhà Vũ Hân vào tối thứ bảy. Vì dạo ấy, do việc ở công ty quá bề bộn nên Vũ Hân hay đi sớm về muộn. Bà Bích thấy tần suất con gái đi làm như vậy thì có chút lo lắng. Hỏi ra thì Vũ Hân trả lời là đợt này rất bận, có khi phải hết tuần sau thì mới rảnh được chút ít. Mà đầu tuần sau nữa là bà bay ra Hà Nội rồi. Bà sợ cô không có thời gian đi du lịch Mũi Né với mình và bà không thể thực hiện cái kế hoạch đã ấp ủ bấy lâu nên bà đành nhờ tới cái "phao cứu sinh" là Mạnh Nguyên. Có điều bà không chắc chắn cho lắm dù bà với Mạnh Nguyên rất thân. Bà vẫn lo vì dù anh là sếp tổng thì cũng chưa chắc cho nhân viên nghỉ đi du lịch vào đúng thời điểm bận rộn này. Ai ngờ anh lại đồng ý thật, hơn nữa còn không hề mảy may suy nghĩ.
Cái quyết định của Mạnh Nguyên đồng nghĩa với việc kế hoạch của bác Bích đã tiến được một bước lớn. Thừa thắng xông lên, bà mời luôn Mạnh Nguyên cùng đi. Không cần phải nói cũng biết Vũ Hân sốc tới cỡ nào, cô nghe như mình đang chìm đắm trong một cơn ác mộng. Nhưng Vũ Hân đã kịp trấn an mình rằng sao cô phải lo. Rằng anh đã trả lời mẹ cô đâu, rằng dạo này anh đang bù đầu với mấy cái dự án kinh doanh, thời gian qua nhà cô thăm mẹ cô còn chẳng có nữa là. Mãi mới có được một cuổi tối ngắn ngủi nên anh mới dành chút ít thời gian buổi tối để tạt qua thăm gia đình cô mà thôi.
Nhưng tất cả hi vọng đang bay bổng của Vũ Hân đã bị vùi sâu xuống đất khi Mạnh Nguyên cười hiền và gật đầu đồng ý. Những ngày mệt mỏi của cô lúc ấy cũng bắt đầu khi anh ra lệnh tăng ca. Mạnh Nguyên chắc chắn về việc cho Vũ Hân và chính mình nghỉ đó là… anh đã thúc đẩy tiến độ công việc lên đỉnh điểm. Hạn mức anh đặt ra là tới hết thứ 5, mọi công việc đang ứ đọng phải được giải quyết. Ban Thư ký choáng váng với quyết định ấy, các phòng ban có liên quan cũng không thoát được. Thế là không chỉ Vũ Hân khổ mà có tới bao nhiêu người khổ theo cô. Tất cả cũng chỉ vì một câu nói của mẹ cô và một cái gật đầu "vô tình" của Mạnh Nguyên mà ra.
Mấy ngày ấy Vũ Hân phải tăng ca tới hơn 9h mới được tha về. Nhưng hạng nhân viên như cô vẫn còn tốt chán. Cô nghe qua loa được từ Mỹ Phương là sếp tổng cũng làm việc dữ lắm. Anh có hôm 11h mới rời công ty đã vậy về nhà còn tiếp tục làm việc. Nửa đêm còn gọi điện cho Mỹ Phương để hỏi về tài liệu này, tài liệu kia nữa. Vũ Hân lúc ấy mới thấy mình trách nhầm anh. Có trách thì cô cứ trách mẹ của mình thôi. Mẹ cô hại cho nhân viên của Red Ocean sức cùng lực kiệt, trông ai cũng thảm hại hết mức.
Cho nên lúc này đây nếu cô nói cô bị mẹ cô bán đứng thì cũng không có gì là sai. Trông cô phờ phạc, mắt thâm như gấu trúc, miệng lúc nào cũng ngoác ra ngáp ngủ. Có một tuần thôi, chính cô còn chẳng nhận ra mình nữa. Nhìn cô bây giờ thì chẳng thằng đàn ông nào muốn "nhào vô" hết. Cô đã cầm chắc trên tay chiếc vé đảm bảo ế chồng dài hạn rồi. Ôi quả là hạnh phúc… hic hic…
…
Mạnh Nguyên chợt thấy có thứ gì đó nằng nặng trên vai mình. Những lọn tóc vàng khẽ bay trước mắt anh, đậu nhè nhẹ trên môi khiến anh mỉm cười. Vũ Hân thở đều đều, đôi mắt nhắm lại và ngủ ngon lành trên vai Mạnh Nguyên. Đôi lúc cô gục gặc đầu, dụi dụi vào cổ anh như thể đang làm nũng. Hai cánh tay nhỏ bé chợt ôm lấy cánh tay anh như muốn người bên cạnh trở thành chỗ dựa vững chắc cho mình.
spinner.gif
Mạnh Nguyên lúc ấy ngoài cười ra thì không làm gì thêm cả. Anh không rõ cái cảm xúc đang dâng lên trong anh là gì nữa. Nhưng anh biết chắc một điều rằng, khi có Vũ Hân ở bên cạnh, khi cô tỏ ra ngoan ngoãn và hiền lành như thế này thì anh thấy thực sự… thực sự muốn ở bên cô mãi…
Vũ Hân khẽ mở mắt, cô để ý thấy Mạnh Nguyên đang tựa lên đầu mình. Có lẽ là do anh mệt và buồn ngủ nên mới có hành động vô tư như thế. Cũng phải thôi, hôm qua khi cô rời phòng làm việc, cô vẫn thấy anh đang xem báo cáo của các phòng ban gửi lên. Chắc cũng tới muộn mới về. Chợt cô nở nụ cười nhưng lại là một nụ cười chua chát. Đôi chân mày khẽ nhíu lại vì cảm nhận được cơn đau nơi con tim.
"Ông trời ơi… xin ông đừng để điều đó xảy ra…"
* * *
Gia đình Vũ Hân tới nơi thì cũng đã là gần trưa. Mọi người nhận phòng từ khách sạn rồi cùng nhau đi ăn. Vũ Hân không để ý lắm tới các món ăn ngon mắt trước mặt mình bởi hiện tại, đầu cô khá là u mê, mắt cứ díp lại như muốn ngủ luôn vậy. Cô chỉ ăn qua loa, nhanh nhanh chóng chóng rồi phi thân về khách sạn, leo ngay lên giường và chui vào chăn làm một giấc tới chiều.
Đang mơ thấy mình ngồi trên chiếc thuyền máy phi ầm ầm trên mắt nước thì bị ai đó tóm đúng cổ, kéo mạnh một cái khiến Vũ Hân chao đảo và mất thăng bằng. Cô chợt mơ banh mắt ra và nụ cười hắc ám của sếp tổng đập vào mắt cô làm cô hét toáng lên.
- Á…
Vũ Hân ngồi bật dậy và lùi ra sau, cô mở to mắt nhìn Mạnh Nguyên. Sao trong giấc mơ của cô, anh cũng đóng vai ác thế? Sao lại nỡ kéo cô xuống nước chứ?? Anh muốn hại cô chết sao???
Chưa kịp định thần lại thì Mạnh Nguyên đã giật lại chiếc chăn mà Vũ Hân đang quấn quanh người, anh lôi cô dậy và bắt cô vào nhà tắm vệ sinh cá nhân. Tưởng anh có ý đồ gì, ai dè anh muốn đưa cô ra ngoài chơi với mọi người. Cũng đúng, chuyến đi này là chuyến đi gia đình vậy mà cô lại trốn trên phòng để ngủ thì quả là ích kỉ quá. Vũ Hân ngoan ngoan đi theo Mạnh Nguyên, mắt cứ chằm chằm nhìn vào bàn tay to lớn đang nắm chặt cổ tay cô. Hình như anh đang sợ nếu không kéo cô đi như vậy, thì cô sẽ lại bị lực hút của chiếc giường quyến rũ mất thì phải.
- Chị Hân!
Vừa thấy bóng dáng Vũ Hân, cô cháu gái kém mình 4 tuổi đã nhảy cẫng lên vui mừng. Nhìn thấy mọi người, ai ai cũng mặc đồ bơi, chỉ riêng mình là mặc quần short với áo pull nên Vũ Hân thấy mình lạc loài quá. Cơ mà bên cạnh cô, chẳng phải tổng tài của cô cũng đang mặc y chang như cô sao. Vũ Hân tủm tỉm cười rồi nắm lấy tay cô cháu gái.
- Gọi là chị cho trẻ, nhớ nha. Không được gọi là dì đâu.
Vũ Hân rỉ tai Thùy Trang làm nó cười khúc khích. Không hiểu bà Bích ngoại giao thế nào mà lại rủ rê được một đại gia đình đông nhân khẩu nữa cùng tham gia. Cô lại một lần nữa khẳng định tài năng thiên bẩm của mẹ mình. Quả thật với bà, đâu đâu cũng là người thân, đâu đâu cũng là bạn. Bà Bích bắt Vũ Hân tham gia tất cả những hoạt động cùng mọi người dù cô tỏ vẻ không thích. Mà tất cả những trò chơi, bà đều gán ghép cô với sếp tổng làm cô quá khó xử. Mặt cô sắp bị nướng chín tới nơi rồi.
Trò nhảy bao bố, cô bị cả nhà mắng xơi xơi vì không có tinh thần thể thao, không tập trung làm cả nhà bị thua gia đình người ta. Nhà cô quyết rửa hận với trò cõng nhau chạy. Khổ nỗi trò này Vũ Hân không chơi nổi. Cô không có sức khỏe để cõng ai cả. Trong nhà, cân nặng của cô hơn được mỗi cô cháu gái, con bé kém có 1kg. Bảo cô cõng nó đã vậy lại còn chạy thì thà chết cho nhanh. Mà bảo người ta cõng cô thì… cô cũng không thích. Chính cái sự lo lắng đó cô đã vinh dự được ngồi trên lưng sếp tổng.
- Lên đi.
Mạnh Nguyên cúi người để Vũ Hân trèo lên nhưng cô vẫn đứng ì ở đó.
- Tôi… sếp à, sếp qua cõng bé Trang đi. Nó nhẹ hơn tôi đó…
- Nói nhiều quá, có phải lần đầu tiên tôi cõng cô đâu.
- Lần trước là bế mà…
Vũ Hân cãi lại. Đúng rồi, lần đó anh bế cô chứ cõng cô bao giờ chứ. Nhưng vừa nói xong, cô đã nghe thấy tiếng cười sướng của mẹ mình, nhìn thấy nụ cười mạn nguyện trên môi Mạnh Nguyên cô liền lấy tay che mặt.
- Ngoan, leo lên đi.
Hự…
Phan Mạnh Nguyên à Phan Mạnh Nguyên, anh đừng có dùng những câu từ như vậy có được không?
Vũ Hân đang bất động nhìn anh đó.
Cô ấy đang nội thương chỉ vì hành động và lời nói của anh đó.
Vũ Hân như bị thôi miên, cô leo lên lưng Mạnh Nguyên rồi ôm lấy anh thật chặt. Cô đang để hồn và tâm trí ở trên may nên không nhìn thấy nụ cười của mẹ mình đang ngoác dài ra tận mang tai. Kế hoạch của bà đã chạm mốc 60%.
- Cô giảm cân à?- Mạnh Nguyên hỏi nhỏ.
- Ơ…- Vũ Hân nghĩ một lúc rồi cô nói giọng oán trách.- Chẳng phải sếp với mẹ tôi hợp sức khiến tôi ra nông nỗi này sao? Cả tuần qua tôi thiếu ăn, thiếu ngủ, trông tôi tàn tạ như thế này sếp thấy vui không? Nhờ sếp mà tôi được liệt vào danh sách chống ề đấy.
- Vậy để tôi đền cho cô nhé!
- Đền cái gì?- Vũ Hân hí hửng.
- Tôi sẽ chịu trách nhiệm về việc lấy chồng của cô.
-…
Sao việc lấy chồng của cô lại phụ thuộc vào anh?
Anh tính tuyển chồng cho cô à?
Anh là một người khó tính, là một đại ác ma. Đợi tới lúc anh tìm được người anh ưng ý thì lúc đó chắc Vũ Hân cũng trở thành bà cô già mất rồi.
Vũ Hân tặc lưỡi cho số phận hẩm hiu của mình. Cô không thể nào biết được nụ cười của Mạnh Nguyên đã lộ ra lúc nào. Đó là một nụ cười có ý mà hiếm ai hiểu được.
Nhờ có Mạnh Nguyên mà tỉ số hai gia đình được san bằng. Cả hai bên quyết sống chết ăn thua bằng trò kéo co. Quả thực trò này cần tinh thần đồng đội cao, nhưng sẽ gây nhiều bức xúc nếu phân định thắng thua. Vũ Hân thì muốn cầu hòa, có điều thành viên trong gia đình cô thì không muốn thế. Ai ai cũng mặt mày hầm hầm như sắp ra trận tới nơi, nhìn không thôi cũng thấy chí khí ngút trời của mọi người rồi.
- Sếp cũng muốn thắng giống mọi người à?- Vũ Hân nhăn nhó nhìn Mạnh Nguyên.
- Cô không muốn sao?
- Tôi không thích lát nữa, hai nhà nhìn nhau bằng ánh mắt nảy lửa.
- Đừng lo.- Mạnh Nguyên cười.- Cố hết sức đi, nếu thắng tôi sẽ thưởng cho cô.
Đây là trò chơi gia đình, thắng thua cũng không quan trong lắm, cái chính là mọi người vui vẻ. Hơn nữa có thắng cũng không có phần thưởng. Vậy mà Mạnh Nguyên lại cho Vũ Hân một đặc ân như vậy thì bảo sao cô không hồi hộp cho được. Hôm nay có phải là anh chiều cô quá rồi không??
- Phần thưởng gì đó sếp? Sếp bật mí được không?
- Thích trò đó không?- Mạnh Nguyên chỉ ra phía biển nơi có mấy chiếc mô tô nước đang lượn vòng.
- Thật sao?- Vũ Hân trố mắt.- Sếp cho tôi đi ca nô thật sao?
Mạnh Nguyên nhìn Vũ Hân một lúc, mắt anh nheo nheo lại nhưng rồi hỏi cô.
- Cô thấy tôi nói đùa bao giờ chưa?
Tất nhiên là chưa rồi. Vũ Hân cười toe toét rồi người ta cũng thấy được ý chí chiến đấu của cô. Mạnh Nguyên lắc đầu rồi cười. Cô nàng này quả là dễ dụ, nhưng không sao vì cô đã rất ngoan ngoãn nghe lời anh.
Khi tiếng hét vang lên, Vũ Hân đã bặm môi nhắm mắt để kéo. Cứ nghĩ tới một lúc nữa mình sẽ được cưỡi cano phi ầm ầm trên biển thì cô hạnh phúc muốn khóc òa. Cô cố gắng quấn sợi dây vào cánh tay phải, bàn tay nắm chặt lấy sợi dây và kéo nó ngược về phía mình. Sợi dây thừng thắt lại, chặt đến mức Vũ Hân nhăn mặt vì cảm thấy đau. Bàn tay nóng ran lên vẫn nắm cố thật chặt. Chiếc dây thừng càng được kéo căng, cánh tay của Vũ Hân càng bị thắt chặt lại. Và rồi tới khi Vũ Hân cảm tưởng như mình không chịu đựng được nữa, thì cô khựng lại và ngả người về sau vì mất đà. Cánh tay giờ đây đã không còn cảm giác, buông lỏng... cô rớt bịch xuống đất.
Vũ Hân nằm im trên nền cát, không hó hé được câu nào. Vì cái tội háo thắng, cô đã vô tình khiến mình bị thương. Sự đau buốt ở cánh tay cùng với việc kiệt sức, cô nằm bất động chờ đợi ai đó chạy tới bên cạnh mình.
Rồi một cơn mưa âm thanh đổ ập xuống khiến tai Vũ Hân ù ù và hoang mang. Xung quanh là tiếng nói, tiếng hét lên và tiếng gọi. Chợt có một bàn tay chụp mạnh lấy Vũ Hân, xốc cô lên để cô nhìn rõ gương mặt ấy hơn.
- Vũ Hân, Vũ Hân…
Vũ Hân mở căng mắt ra nhìn về phía trước và Mạnh Nguyên, anh đang quỳ phục bên cô.
- Cô có sao không Vũ Hân????- Mạnh Nguyên hốt hoảng, đồng thời nâng cánh tay của Vũ Hân lên.
- Tôi... Á....
Vũ Hân khẽ kêu lên khi Mạnh Nguyên chạm vào vết thương trên cánh tay mình. Cánh tay đỏ ửng lên, còn bàn tay thì bị xước đôi chỗ. Ánh mắt ấy nhìn Vũ Hân, một ánh mắt đau xót như chính anh đang bị thương vậy. Vũ Hân hơi ngẩn người vì hành động và nét mặt đó. Cô quay sang bên thấy gia đình mình đã ôm nhau, hú lên vui mừng.
- Thắng rồi!- Cô nói rồi nhìn Mạnh Nguyên.- Sếp à, chúng ta thắng rồi!
- Tôi hỏi cô có sao không, sao cô không trả lời.
Ánh mắt lạnh băng của Mạnh Nguyên làm Vũ Hân lạnh toát cả sống lưng. Cô lắc đầu.
- Không sao, chỉ hơi đau chút thôi.
Nghe thấy thế nhưng vẫn chưa tin tưởng lắm, Mạnh Nguyên kéo Vũ Hân đứng dậy rồi phủi cát trên người cô.
- Tự dưng đi quấn dây vào tay làm gì?
- Tại phần thưởng của anh hấp dẫn quá nên…- Vũ Hân gãi đầu cười hì hì.
Kết thúc chung cuộc, gia đình Vũ Hân đã giành chiến thắng. Cũng may, gia đình mà mẹ Vũ Hân mời chơi cùng cũng không tỏ ra "cay cú". Trái lại họ còn muốn dùng cơm tối cùng gia đình cô nữa.
Mọi người bắt đầu tản ra rồi xuống biển tắm. Duy nhất chỉ có Vũ Hân với Mạnh Nguyên đứng trên bờ.
- Tay bị thế, chơi sao được.
Nghe thấy thế, Vũ Hân độp lại.
- Sao không chơi được. Sếp hứa rồi không được nuốt lời đâu đó.
Mạnh Nguyên cười và kết quả là… Vũ Hân mặt xị lại như cái bánh bao nhúng nước nhìn Mạnh Nguyên đầy căm phẫn.
- Cô định cảm ơn tôi bằng cách nhìn tôi chằm chặp như thế à?
- Sếp nói cho tôi đi cano mà?
- Thì đây là cano còn gì nữa.
- Hả?
Phải, Vũ Hân đang đứng trên chiếc cano có người lái đàng hoàng. Nó đang bay vù vù trên biển khiến đầu tóc cô bay lung tung hết cả. Cô há hốc miệng nhìn Mạnh Nguyên. Cô biết chắc cái thứ cô đang đứng này là cano nhưng ý cô muốn nói là cái trò kia cơ. Cái trò mà cô tự ngồi và tự lái cơ.
- Ý tôi là cano kia cơ mà!- Vũ Hân chỉ chỉ, cô nhảy tưng tưng lên bất bình.
Nhìn theo hướng Vũ Hân chỉ Mạnh Nguyên bật cười. Ngay từ lúc hỏi cô có thích trò mô tô nước không, anh đã nghĩ cô rất thích. Với tính cách mạnh mẽ của Vũ Hân, cô sẽ khoái mấy trò cảm giác mạnh đó. Có điều cô lại hỏi anh về cano nên anh mới cảm thấy lạ nhưng anh cũng không hỏi lại. Giờ thì anh biết chắc là cô không biết tên của trò chơi đó.
- Cái đó là mô tô nước!- Mạnh Nguyên giảng giải.- Vì cô nói muốn đi cano nên tôi mới thuê cano để đi đó chứ.
Vũ Hân mím môi. Giờ thì cô còn trách ai được chứ, có trách thì nên trách chính mình ngốc nghếch gọi mô tô nước là cano để rồi không được chơi trò đó cho thỏa thích. Haizzz, thôi thì được ở trên chiếc cano này cũng được vậy. Cô sẽ tìm cách chơi mô tô nước sau vậy.
Vèo… Một chiếc mô tô nước phi qua, lướt ngang chiếc cano làm nước bắn tung tóe lên. Vũ Hân đứng ở ngay mếp ngoài của cano nên cô lĩnh toàn bộ số nước bị hắt lên đó. Trời ạ, cô đã không được chơi trò mình muốn, đã vậy lại còn bị chọc tức nữa. Muốn hóa điên quá!
Vũ Hân lừ mắt nhìn chiếc mô tô vừa gây ra hậu quả này cho mình. Người ngồi trên đó hình như là cố ý, hắn ta cho mô tô vòng lại lần nữa rồi đi ngay bên cạnh chiếc cano. Vũ Hân sẽ không biết lúc này trông mình khó coi thế nào đâu. Nụ cười của người đó khiến cô trố mắt ra nhìn, hơn nữa anh ta còn vẫy tay với cô nữa chứ.
Vũ Hân rướn người cố nhìn cho kĩ xem người đó có đúng là người mình đang nghĩ tới không thì chiếc mô tô phóng vượt lên trước và biến mất dạng. Đang đứng cạnh mép ngoài mà đúng lúc chiếc cano quẹo trái khiến Vũ Hân mất thăng bằng rồi lao thẳng xuống nước. Cô chỉ kịp hét lên một tiếng như đánh động.
Mạnh Nguyên giật mình đứng bật dậy.
- Vũ Hân! Đã bảo là đừng có đứng sát mép quá rồi mà!
Anh giục người lái chiếc cano lại chỗ Vũ Hân ngã ban nãy rồi ngó nghiêng xem cô ở chỗ nào. Nhìn quanh nhìn quất cũng không thấy bóng dáng của cô đâu, anh bắt đầu lo lắng.
Chẳng lẽ cô lại đang đùa anh nhưng… làm gì có chuyện Vũ Hân nín thở được lâu như thế.
- Liệu… có phải cô ấy không biết bơi…
Lời nói vu vơ của người lái cano làm Mạnh Nguyên như bừng tỉnh. Câu nói như sức nặng của chiếc búa giáng thẳng xuống đầu anh làm anh choáng váng. Không nghĩ ngợi thêm gì nữa, anh nhảy xuống nước và bắt đầu tìm kiếm.
Xuống nước rồi, toàn thân Vũ Hân như rơi giữa không trung. Hai chân, hai tay đập mạnh để mình không bị chìm xuống. Chiếc áo pull cùng chiếc quần bò short thấm nước làm cho người cô trở nên nặng nề và chìm xuống sâu hơn khi cô cố gắng ngoi lên trên.
Cô chợt nghe thấy tiếng người ở bên trên nhưng cơ thể cô đang dần tê đi. Một cơn ớn lạnh khủng khiếp đang đến vây chiếm lấy đầu óc của Vũ Hân khiến cô choáng váng và hoảng hốt. Nước xộc vào trong mũi, rút hết không khi còn sót lại trong cơ thể cô. Một lần nữa Vũ Hân cố gắng vùng lên trên để hớp lấy không khí, để thở nhưng chỉ thấy đầu váng vất, phổi trống rỗng… Cô đập tay đập chân một cách điên cuồng nhưng đó chẳng khác nào hành động tự biến mình thành một bao tải nặng, cứ thế chìm dần…
Vũ Hân ngước đôi mắt nhìn lên phía trên, không rõ bất cứ thứ gì ngoài ánh sáng chan hòa đang le lói. Rồi hình ảnh một người đàn ông đang bơi tới chỗ cô. Dáng người ấy rất quen, cô biết rõ người đó. Nhưng khi người đó tới th