watch sexy videos at nza-vids!
Tải vềXEM GÁI GỌI TẠI ĐÂY >>Danh Sách Gái Gọi Cao Cấp Khu Vực Hà Nội...
Danh Sách Gái Gọi Cao Cấp Khu Vực Sài Gòn....



wap giải trí miễn phí cho di động
HomeGame HotGame pro18+chat room
Clip 18+Nóng hết cả người
Tuyển tập clip cực phê xem sướng rên người
...
Trang chủ > truyện tuổi teen
truyện teen Cô nhóc đại ca
A2 nhocbuon90 (Admin) [ON]
#1 zuzu9x.sextgem.com
đất thật đau. Không xác định được mình làm gì hình như có ai đẩy nó thật mạnh. Nó nghe tiếng phanh xe chói tai, còn cảnh tượng kinh hoàng. Hắn nằm bê bết giữa vũng máu, nó lao tới, tay run run, miệng mấp máy, lay mạnh hắn:
- Duy….Duy….Duy, cậu ..đừng làm tôi sợ_Nó chưa hết bàng hoàng thì Đông chạy tới, đẩy mạnh nó ra nhưng không phải như hồi nãy, là cái đẩy thật thô bạo. Hắn gọi:
- Này, Duy, mày tỉnh lại đí
Còn nó luống cuống gọi cấp cứu.
Trước cửa phòng bệnh.
Chát. Đông tát nó một cái thật mạnh, nó không phản kháng, mặt cúi gằm, tóc tai rối xù cả rồi.
- Chị, tại chị, nếu chị đi đứng đàng hoàng hơn thì Duy không phải là người nằm đây đâu_Hắn sẵn sàng hét vào mặt nó. Hai tay siết lại,nó nghiến chặt môi đến bật máu để không khóc. Đông bỏ đi, để ở lại một mình.
Môi run rẩy, trước mắt mọi thứ nhạt nhòa, nó kiệt sức, gục xuống đất. Khóc

Chap 15:
- Hằng, sao mày lại nằm ở đây?_Ngân vội vàng chạy tới
- ……._Không có tiếng đáp lại, nó quá mệt không mấp môi được chứ đừng nói là trả lời
Gượng người dậy, nó nhìn chăm chú vào con bạn. Ánh mắt ấy thật kì lạ.
- Tao biết mọi chuyện rồi. Tao vừa mới gâp Đông trong thang máy bệnh viện. Hắn ta trách mày lắm đấy.
Nó không nói gì, chỉ gục đầu xuống. Không biết là nó đang suy nghĩ gì nữa, thật sự mọi việc xảy ra quá nhanh và nó không thể nào ấn nút stop cho mọi việc, thậm chí chậm lại cũng chẳng được. Thếch thác đứng dậy, nó cố lê những bước chân nặng trịch ra khỏi bệnh viện. Ngân nhìn theo con bạn, không hiểu sao cô không thể chạy tới và sẵn sàng ôm nó một cái như những người bạn hay làm. Chỉ có thể dõi theo.
Trước cổng bệnh viện:
- Bác Ny, cho xe đến đón con, con đang ở trước cổng bệnh viện_Nó gọi điện cho bác quản gia, thật sự muốn về nhà lắm rồi.
Gập máy lại, nó bắt đầu để ý. Sao người đi đường xăm soi nó ghê vậy. Cúi xuống nhìn bộ quần áo lấm lem, tay chân còn dính máu của hắn, tóc tai rối tung cả lên. Nó cười nhẹ 1 cái như tự châm biếm bản thân, trong lòng nặng trĩu.
Chiếc xe BWM đen bóng đỗ kịch trước cổng trường, người đàn ông tướng tá sang trọng, khoác lên mình bộ vét xám. Ông bước về phía nó. Nó bần thần nhìn ông 1 lúc lâu, cất tiếng:
- Ba
- Con phải về nhà ngay, ta có chuyện cần nói với con, vô xe đi
Nó lướt qua ông lạnh lùng, bỏ ngoài tai những điều ông vừa nói, nó thật sự không muốn nghe.
Về nhà:
- Con bỏ nhà đi mấy ngày, không nói lấy một câu. Bây giờ còn gây chuyện lớn với thiếu gia, con của chủ tịch cổ đông. Tất cả chuyện này là sao, con giải thích đi_Ông tức giận đập bàn, mặt đỏ gay
- Ba_Ngồi nãy giờ nó mới lên tiếng_ Chuyện đó con sẽ tự chịu trách nhiệm, lỗi là do con. Con nhận hết
Ông khá ngạc nhiên. Bình thường nó là 1 đứa bướng bỉnh, ngoan cố nhưng hôm nay thật lạ, nó thay đổi cách hành xử đến lạ.
- Thôi được rồi, chuyện này để sau. Còn 1 điều nữa ta muốn hỏi con. Con tham gia cuộc thi tài năng của trường à?
Nó giật thót người, không ngờ cả ba cũng biết
- Dạ, cũng có nhưng mà……_ Nó ấp úng chưa biết nói sao cả
- Ta cho phép con tham gia_ Ông khẳng định 1 câu
- Da????_ Nó mở to đôi mắt nhìn ông, như muốn ông nói lại điều ấy một lần nữa
- Ta biết là con chưa bao giờ tham gia thi thố. Lần này ta muốn con gái ta thật sự tỏa sáng._ Ông nhắc lại
- Thật sao ba_Nó mừng rỡ_ Con, con không ngờ là ba……
- Ba quá tuyệt vời chứ gì??_Ông vui vẻ nói tiếp câu của nó_Ta sẽ thuê người đến dạy con hát, giọng con khá tốt, ta nghĩ sẽ ổn
- Dạ, con cảm ơn ba nhìu_Nó cười tít cả mắt vì sung sướng
- Nhưng vẫn có điều kiện_ Ông dứt lời, nụ cười của nó lẳng lơ trên khuôn miệng. Đáng lẽ nó phải biết ba nó không bao giờ hào phóng như thế
- Là gì hả ba???_Nó trề môi kiểu cách
- Việc học, ta muốn con từ giờ phải học hành cho đàng hoàng lên
- Vânggg_Nó buông 1 tiếng thở dài
6p.m:
Nó đứng trước cửa phòng bệnh, đang mông lung suy nghĩ thì cảnh cửa khẽ mở, vị bác sĩ bước ra ngoài. Nó nhào tới ôm cánh tay ổng, hỏi lia lịa:
- Bác sĩ, bạn con sao rồi. Ổn chưa ạ? Có nặng lắm không? Bây giờ đã tỉnh chưa? Có bị chấn thương ở đâu không??
Vị bác sĩ toát mồ hôi mẹ, mồ hôi con, từ từ gỡ cánh tay nó ra
- Ờ, bệnh nhân bị chấn thương vùng đầu nên chảy máu khá nhiều, hiện đã qua cơn nguy kịch nhưng vẫn đang trong tình trạng hôn mê. Sáng mai có lẽ sẽ tỉnh lại
- Dạ, cảm ơn bác sĩ_Nó cúi đầu 1 cách thành kính nhất có thể ( hiếm hoi đấy) rồi tất tả chạy vào trong, hất cánh tay ổng ra phũ phàng t
Chap 16:
Nó khẽ khàng đẩy cánh cửa phòng, lại gần giường bệnh và ngồi xuống cái ghế cạnh đấy. Nó nhìn hắn rồi lấy tay gạt những sợi tóc còn vấn trên gương mặt. Bất chợt hắn tóm chặt bàn tay nó, miệng thì thào:
- My, My ơi.
Đồng tử mắt khẽ rung động, sao mà nó thấy ngẹn đắng thế này. Cảm giác khó chịu, tức tức thế nào í. Bất chợt có tiếng cửa mở. Nó vội vàng rụt tay lại
- Thì ra là cậu hả?_Nó ngước khuôn mặt lên, hỏi Đông
Tên này không trả lời chỉ lôi đồ đạc từ trong cái túi hắn ta mang tới. Nó cảm thấy không khí có vẻ không thoải mái lắm liền đứng dậy, cười:
- Tôi ra ngoài có việc, cậu ở lại chăm sóc hắn ta nha
- Tôi sẽ không nói với ba mẹ Duy về chuyện này
Nó ngạc nhiên, Khựng lại
- Tại sao??
- Đơn giản vì tôi không muốn gặp rắc rối với họ, hiểu chưa?? Tôi cũng không trách chị đâu, vì chuyện này 1 phần lỗi cũng là do tôi đã chọc chị trước nên chị mới bỏ chạy
- Vậy sao? Cảm ơn cậu_Nó cúi gằm mặt xuống_ Nhưng giờ tôi có việc phải đi thật. Gặp lại sau
Nó bỏ chạy ra ngoài, gương mặt thay đổi nhanh chóng, giọng lạnh tanh, gọi điên cho Lyn Hạ:
- Em cho người tìm cho ra thủ phạm gây ra vụ tai nạn xe, chị sẽ tới ngay
- Vâng, em đã tìm ra rồi nhưng có điều gì đó rất lạ. Chị ra liền đi
………………………………………………………..
- Rốt cuộc là mày có nói ko hả??_Nó đạp tên thanh niên ngã xuống đất. Gã là người điều khiển con Civic lần trước. Theo như nó quan sát, đáng lẽ nếu lúc ấy phanh vẫn còn kịp, tại sao hắn không làm mà càng ngày tốc độ càng nhanh
- Hừ tại sao tôi phải nói_Gã quay mặt lại, lấy tay chùi nhẹ vết máu bên khóe miệng
- Ai là người đứng sau vụ này??
- Tôi đã nói là do tôi làm, ko có ai cả_Hắn nhếch mép, cười hềnh hệch. Nó thừa biết cách làm cho tên đó phải nói ra nhưng rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt à?
- Được thôi, có muốn rút lại lời cũng không kịp đâu. Tự làm tự chịu_ Nó quét ánh mắt lạnh khắp người hắn, tên đó bỗng sợ sệt bởi vì bây giờ nó đã là ác quỷ rồi.
…………………………………………………………..
- Chị ơi, em nói là em không biết thật mà_Tên đó thảng thốt nhìn nó, nó tạm tin. Đã ở trong tình cảnh này mà dám chối được sao
Nhấc gương mặt thấm máu của hắn, giọng trong vút như pha lê của nó cât lên, lành lạnh nhưng nhẹ nhàng đủ để đe dọa:
- Mày không biết thật sao?
- Chỉ có người đưa tiền và nhờ thôi, em thật sự không biết đó là ai??_ Tên đó gật đầu lia lịa. Nó lờ đi, kêu đàn em vứt hắn qua 1 bên. Để tên đó đối diện với gậy gộc của nó là đủ rồi
- Tao nghĩ là không chết được đâu, cứ đê hắn nằm đó. Tất cả giải tán_Nó lớn tiếng chống tay chỉ định
Tại nhà:
- Thưa cô chủ, ông chủ đã thuê người dạy nhạc cho cô chủ rồi, chừng 15 phút nữa sẽ tới, phiền cô chủ chuẩn bị nhanh lên.
- Con biết rồi mà._Nó quẳng đôi giày qua 1 bên, bỏ vô phòng tắm rửa
15 phút sau:
“ Bíp”, tiếng chuông diện tử báo. Nó chắc mẩm là người dạy nhạc đã đến. Chắc là đã có tuổi và có nhiều kinh nghiệm lắm
Cánh cửa phòng chợt mở ra, một chàng thanh niên đứng trước cửa phòng. Chao ôi, sao mà đẹp trai thế. Làn da trắng nõn, gương mặt thanh tú, dáng vẻ cao ráo, mái tóc nâu hạt dẻ ấm áp. Nó nhìn chăm chú không thể rời, cũng quên mất lời chào với thầy dạy, ừm thầy hơi già đúng không, phải gọi là anh thầy mới đúng.
- Hèm hèm_Anh ta khẽ hắng giọng. Nó sực tỉnh, cười đon đả ( thấy zai nó mới thế = =):
- Chào anh thầy
- Anh thầy sao? Lần đầu có người gọi tôi vậy đấy, thú vị nhỉ_Anh ta khẽ đưa tay lên miệng và cười. Ôi, lúm đồng tiền có duyên làm sao. Nó thầm cảm ơn ba vì đã thuê 1 anh chàng đẹp trai này tới dạy, iu ba nhiều.
- Xin tự giớ thiệu, tôi là Alex Trần. Sinh viên ưu tú học viện âm nhạc. Tôi có hợp đồng dạy cô chủ với ông chủ
- A vâng_Tuyệt quá, nó thầm hò reo trong lòng. Vừa đẹp trai vừa học giỏi, quá chuẩn ( chị ơi, chị nhìn lại chị giùm em đi)
Mấy phút đầu không khí có vẻ thoải mái nhưng rồi…………..
Đầu tiên phải học lấy hơi với cách đứng chứ. Ôi trời sai rồi, làm lại. Thẳng người lên, mở miệng ra nào. Hát cho đúng vào, sai hết rồi này. Hít thật sâu vào, rồi thở ra nhẹ nhàng thôi.
Buổi đầu trôi qua thật vất vả, mới đầu tưởng hiền lắm. Ai dè anh ta cò nghiêm hơn cả bác Ny, nó kiệt sưc, chân lại mỏi nhừ vì đứng hoài mà có cho ngồi đâu. Đến lúc ra về thì anh ta làm như mình hiền lắm, nhẹ nhàng nhắc nhở:
- Một tuần học ba buổi, thứ năm tôi lại đến đó. Ôn lại những thứ vừa học đi
Nó chỉ mong anh ta biến đi ngay cho rồi, đồ thú tính, mặt thì dễ xương, đáng yêu vậy đó ( nó tả như tả chó mèo vậy) thế mà lại dữ như cọp đực. Đồ đáng ghét

Chap 17:
Ôi, nó quên mất phải đến bệnh viện thăm hắn. Vội vã mặc thêm chiếc áo khoác, nó tức tốc chạy ngay đến bệnh viện.
Mồ hôi mẹ, mồ hôi con túa ra như mưa tuôn thác đổ t. Nó bước vô, vẫy tay với tên Đông:
- Xin lỗi vì giờ tôi mới tới được
- Hừm_ Tên đó hắng giọng nhưng không nói gì cả, hình như đang ôm laptop làm gì đấy, nó cũng chẳng thèm quan tâm, lại bên cạnh chỗ hắn. Ừm, thực ra nó cũng chẳng biết làm gì cả, hắn chưa tỉnh lại, còn tên thú tính chẳng thèm quan tâm
Nó chẳng biết làm gì cả, mà cũng mệt quá thế là nó thiếp đi từ lúc nào không biết
Sáng:
Nó gượng mình dậy, bỗng ngạc nhiên kinh khủng.
- Tại sao mình lại nằm trên giường bệnh vậy trời_ Nó quay qua quay lại, thật không hiểu là mình nằm trên giường bệnh từ khi nào? Mà cũng chẳng thấy hắn đâu cả.
Đang loay hoay với mấy câu hỏi trong đầu thì cửa khẽ mỡ, hắn bước vào, trên người vẫn mặc bộ đồ bệnh nhân. Nó suýt cười thành tiếng, bộ đồ này quả là không hợp với hắn gì cả. Đặt hộp cháo nóng hổi lên bàn, hắn nói:
- Tôi thấy chị nằm queo quắt như con tôm nên mới đưa lên giường đấy, cháo nè
- À, ừm, cảm ơn cậu_ Nó đón lấy hộp cháo, mặt nóng ran, tim đập loạn xạ.
- Gì mà mặt chị đỏ lên thế, không lẽ bị sốt sao_ Hắn dí sát khuôn mặt vào mặt nó, quả là mĩ nam, nhìn càng gần càng đẹp. Nó còn đỏ mặt hơn, cảm thấy rất khó thở, liền ôm lấy hai má, phẩy tay:
- Không….không có đâu, chắc do trog phóng hơi lạnh thôi
- Hừm_ Hắn nhìn nó bằng ánh mắt khó hiểu rồi thôi, không nói gì nữa.
Nó múc từng thìa cháo rồi ăn, trong đầu suy nghĩ mông lung. Chắc là do tính hám trai thoi, sao mình có thể thích người nhỏ tuổi hơn được, đúng rồi, tên đó còn nhỏ hơn mình 2 tuổi làm gì có chuyện đó được. Nó tự trấn an
- Áaaaaaaa_ Tiếng kêu phát ra từ nó. Do mải mê suy nghĩ mà nó không chú ý, cháo đổ ra, dính vào tay_ Nóng quá, có nước không? Chắc bị phỏng rồi nè_ Lau tay vào khăn, nó nhăn nhó tội nghiệp
Hắn không nói gì, cầm lấy đầu ngón tay của nó và ngậm lại. Nó ngạc nhiên vô cùng, mở to mắt hết cỡ, nhìn chăm chăm vào làn môi mềm mại đỏ hồng đang ngậm tay mình, nó thật sự rất muốn cắn làn môi đó.
- Chắc là đỡ hơn rồi, bà chị còn thấy rát không_ Hắn rút tay ra
- Hả??_ Nó đỏ mặt lần 2, đầu vẫn ngu ngơ, hồn treo lơ lửng trên mây vẫn chưa ý thức được chuyện gì xảy ra
- Hôm nay chị làm sao vậy, cả ngày hôm nay như người mất hồn
- À tôi…tôi_Nó như người có tội, cúi gằm mặt xuống, miệng vẫn ngậm chặt cái thìa Nólàmt
- Thôi, trên đường mua bánh mì ăn tạm vậy. Chuẩn bị đi học thôi. Ủa mà chị có mang đồng phục không vậy??
- À ừm….
- Không mang đúng ko, tôi biết mà
- Ơ tôi
- Thật là tôi không hiểu nổi chị nữa có bộ đồng phục mà cũng quên, thế thì làm sao đi học. Có là học sinh gương mẫu hay không thì cũng phải nhớ chứ
- À_ Nó ậm ờ_ Hôm nay là thứ tư, nhà trường không yêu cầu mặc đồng phục, cậu quên hả
Quạ quạ quạ, cả một đàn quạ bay qua
Tại trường học:
- Hờ_ Nó thẫn thờ ngồi trong lớp, tối hôm qua ngủ thì ít, đã thế còn phải học nhạc gì đấy từ cha mắc dịch nào đấy => Sáng ra không học nổi
- Mày ngồi cho đàng hoàng vào đi, giao kèo gì với ba mày rồi nhớ không??_ Ngân đập bộp một phát vào lưng nó
- Biết rồi mà, mày giống bác Ny quá ( Bác Ny: Hắt xii, hình như có người nhắc đến mình ). À mà tao hỏi, nếu mình gặp một người con trai mà đỏ mặt, tim đập loạn xạ, khó thở thì là ừm…..vấn đề gì
- Thì là yêu người ta rồi chứ sao_ Ngân nháy mắt_ Sao, để ý ai rồi hả?? Nói tao nghe, mày lăng nhăng vậy chứ đã yêu ai thật lòng đâu. Ai vô phước được mày chấm thế
- Vớ vẩn, làm gì có ai, mày nghĩ tầm bậy_Nó liếm môi
- Học hành cho đàng hoàng vào đó cô nương, từ giờ bài vở của mày do tao kiểm soát_ Ngân vừa dứt lời, nó bắt đầu hối hận vì đã giao kèo với ông bố tinh ma rồi
Giờ tự học:
- Trời ơi, sao mà cà rốt vậy. Cóa vậy mà cũng không biết làm_ Ngân rối rít lên
- Mày phải bình tĩnh để tao nghĩ chứ_Nó vò đầu bứt tai
- Hết 15 phút rồi mà mày có nghĩ được gì đâu. Lấy tổng rồi căn lên, giải ra rồi kết luận, có vậy mà cũng không biết
Nó hí hoáy làm bài rồi cuối cùng
- Trời ơi, kết luận đâu, tao nói với mày rồi mà không nhớ hả, không có cái đó sẽ bị trừ điểm đó nghe chưa
- Tao mới bắt đầu lại mà, mày nghĩ tao là thần đồng hả???_ Nó xoắn lên
- Hừm, vì tao biết mày như thế nên đây_ Ngân thảy ra trước mặt nó bộ đề cương toán_ Mỗi ngày làm một tờ rồi sáng đưa tao kiểm, tối nay làm tờ này nè_Ngân chỉ ra_Nó giống với dạng đề tao vửa cho mày làm, hoàn thành đi đấy nhá_ Cô dí dí nắm đấm trước mặt nó rồi bỏ đi. Nó chỉ còn nước ngao ngán thở dài

Chap 18:
Ra về:
Nó lao lên xe hắn ngồi, không biết từ bao giờ ông Way làm tài xế cho nó rồi trẻkhôngtha,giàkotừ,chínhnó=.=. Ngán ngẩm cầm bộ đề cương, thật sự là chỉ muốn vứt đi cho rồi. Haizzzzzzzzzzzzzzzz, thở dài não nề
Sập, tiếng cửa bên cạnh đóng lại, hắn cũng bước lên xe. Câm như hến, cả ngày không nói một câu, không lẽ bị bệnh hay bị gái lừa tình nên buồn mà không thể nói được. Nó tò mò nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống người ta vậy. Hắn không để í gi tới ánh mắt lạ lẫm ấy mà từ từ khép hờ đôi mắt rồi thư thả buông minh vào giấc ngủ. Nó không thấy hắn động tĩnh gì thì bò tới lay nhẹ kêu:
- Duy, Duy
Hắn khẽ cựa mình nhưng không mở mắt, có lẽ đã ngủ thật rồi. Đây là cơ hội hiếm có để ngắm tuyệt thế giai nhân. Nó quét ánh mắt khắp khuôn mặt ấy. Mái tóc thẳng mềm nhuộm nâu quyến rũ, có vài sợi tóc rũ xuống hàng mi cong gợi cảm. Sống mũi cao thẳng và cả làn môi ấy nữa. Màu hồng, căng mọng, đẹp hơn cả môi con gái. Trong cơn đê mê hắn khẽ cong môi lên như khiêu khích nó. Nó thật sự rất muốn kiss cho hắn 1 cái. Hắn ta lại đang ngủ, đây là cơ hôi tốt nhất để thực hiện cái âm mưu ấy. Nó từ từ tiến tới và cũng từ từ đưa gương mặt của mình lại gần, chỉ còn 1 khoảng nhỏ nữa thôi là môi chạm môi.
- Thưa cô, đã tới nhà cô rồi ạ_Giọng ông Way vang lên làm nó giật mình, hoảng hốt bay về chỗ ngồi, miệng lí nhí cảm ơn rồi nhanh chóng chạy vào nhà.
Trống ngực đập liên hồi, nó ôm lấy hai má đang nóng hừng, trong đầu hiện lên câu hỏi ngốc nghếch:
- Mình vừa làm cái gì vậy
Hôm sau:
- Mà ma má ma mà_ Nó tru tréo luyện thanh
- Ổn rồi, giờ tôi cho cao thêm chút nữa nha, hát theo nào.
Nó cố hát theo nhưng không ổn rồi, giọng nó không cao hơn được. Anh thầy khẽ đẩy gọng kính, đưa cho nó bản nhạc:
- Đây sẽ là bài mà em sẽ hát, không cao lắm đâu, cố gắng tập luyện một chút sẽ ổn thôi
- Vâng_ Nó cầm lấy. “ Proud of you” của Fion Fung.
- Giờ tôi sẽ đàn và em hát theo nhé_ Anh thầy bắt đầu lướt nhẹ các ngón tay lên phím đàn
- Ôi, em phải đưa giọng lên mũi thay vì cổ chứ, nếu không cổ họng em sẽ trở nên khó chịu đấy_Càm ràm lần 2
Nó giãy nảy:
- Mệt quá đi à, cho em nghỉ buổi hôm nay đi được không??
- Không được, nào, dợt lại đi
- Vâng
Đêm diễn:
Hồi hộp vuốt ngực, nó run run nắm chặt lấy tay Ngân
- Mày bình tĩnh đi nào_ Ngân đưa cho nó chai nước
- Tao sợ quá, chưa bao giờ lên sân khấu cả
- Ma không sợ mày thì thôi, mày sợ ai
- Xin kính chào quý vị khán giả_ Giọng Nguyệt Nga vang lên_ Sau đây em xin trình bày tiết mục của mình, mọng nhận được sự ủng hô của các bạn_Cô ta cung kính cúi đầu
“ta…tưng rưng……”, tiếng nhạc vang lên dịu dàng, Nguyệt Nga bắt đầu múa. Động tác nhẹ nhàng, uyển chuyển, chân tay phối hợp nhịp nhàng, thật sự là rất đẹp. Nó nhìn mà mê mẩn
- Oaaaaa
- Này_ Ngân cốc cho nó 1 cái_ chuẩn bị đi, sắp tới lượt mày rồi kìa
- Ờ, ờ_ Nó luống cuống chạy ra sau cánh gà
Kết thúc phần trình diễn của mình Nguyệt Nga lướt qua nó:
- Để xem mày sẽ làm thế nào để thắng nổi tao
- Cô chờ đấy, tôi không thua cô đâu
- Ha, nực cười. Người chưa bao giờ có kinh nghiệm lên sân khấu như mày sao bằng tao được. Có ngon thì ra đi nào_ Cô ta khẽ mỉm cười rồi đẩy mạnh nó ra phía trước.
Mất đà nên nó chúi đầu ra phía trước sân khấu. Ánh đèn rọi vào mắt khó chịu, trán nó bắt đầu rịn mồ hôi. Miệng ấp úng:
- Ừm, lần này tôi xin trình bày bài hát Proud of you, mong mọi người ủng hộ_Nó vừa dứt lời, tiếng vỗ tay rần rần vang lên
Hít một hơi thật sâu, nó cất giọng

Kết thúc bài hát của mình, tất cả đều tĩnh lặng, nó chột dạ, không lẽ mình hát sai gì sao ta. Bỗng dưng phía dưới vang lên tiếng pháo tay không ngớt, còn có cả những bó hoa được trao tận tay nữa chứ ( e hèm, toàn hoa của lũ đàn em thôi). Nó sung sướng cười tít mắt không thấy tổ quốc luôn (= =). Mọi ánh mắt của giáo viên đều ngạc nhiên nhìn nó, còn Nhật Thiên cũng bước lên bục, trao nó bó hoa và xoa đâu khen:
- Em làm tốt lắm
- Vâng, em cảm ơn
Miệng thì cười nhưng mà sao nó cảm thấy thiếu thiếu cái gì thế này, hơi khó chịu một chút. Hắn đâu rồi??????????

Chap 19:
- Mày tuyêt quá, tao không ngờ mày lại giỏi vậy đó_ Ngân chạy đến ôm hôn nó tới tấp
- Thôi được rồi, kinh quá à_ Nó đẩy mặt con bạn ra, mắt dáo dác tìm hắn.
A, thấy rồi, hắn đang đứng gần cổng trường nhưng đang làm cái gì ở đó, nó thấy như là một cái bóng cô độc lầm lũi vậy, muốn gọi tên hắn quá nhưng không thể. Người đông nghẹt, có gọi chắc cũng không nghe. Nó tính lách người đi đến đấy nhưng mà
- Mọi người chú ý, đã đến lúc công bố kết quả cuộc thi tài năng của trường Marie Curie.
Xung quanh bắt đầu ầm ĩ lên, mọi người còn phấn khích nhốn nháo cả lên, nó cũng hồi hộp nên quên mất mình định làm gì.
- Tôi xin công bố giải khuyến khích đầu tiên, đó là em Diêu Hồng Ngọc của lớp 12/4.
Tiếng vỗ tay rần rần, nó lại càng hồi hộp.
- Tiếp theo là giải 3, ồ chúng ta lại có 2 người đoạt giải 3. Xin mời bạn Nguyệt Nga lớp 12/1 và Giao Hằng lớp 11/2
Nó trố mắt ra ngạc nhiên, cái gì đồng giải 3 á, có vụ này nữa hả. Bước lên bục, nó liếc xéo qua Nguyệt Nga, cô ta cũng nhìn lại cũng bằng ánh mắt chẳng thân thi
<<1 ... 34567 ... 9>>
Tags: truyện, teen, , , nhóc, đại, ca, ,
Cùng Chuyên Mục :
truyện teen Cô nhóc đại ca
truyện teen Lần đầu biết yêu
truyện teen Gía như chưa từng quen
Truyện teen Cuộc hẹn giả mạo full
truyện teen Có lẽ là định mệnh
Truyện teen tao biết rồi - tao yêu mày
truyện teen Vợ chồng online
truyện teen Tớ dừng lại rồi…Cậu đi tiếp nhé !
truyện teen Thử yêu lần nữa
truyện teen Nụ hôn trong mơ
Có khi nào bước trên đường đời tấp nập
Ta vô tình phập chúng em
Admin:Dương sô ciu
Liên hệ: 0962160127
Mail: duong duong@gmail.com