"Cậu làm gì thế?" Lạc Phán Phán bị hành động đột ngột của cậu làm cho giật mình, sợ hãi, muốn đẩy cậu ra.
Hướng Vũ Phàm ôm chặt lấy cô, tựa cằm lên vai cô, hai mắt nhắm lại, dịu dàng nói: "Phán Phán, mình sẽ làm cho cậu hạnh phúc".
Lạc Phán Phán không đẩy cậu ra nữa, ngoan ngoãn dựa vào cậu, yên lặng lắng nghe và mỉm cười hạnh phúc...
Cạch...
Có tiếng vật gì rơi xuống đất, hai người ngạc nhiên vội vàng quay đầu lại. Dưới bậc thềm, trên con đường rải sỏi được ánh dương nhuộm hồng, một cô bé đang đứng ở đó, sắc mặt tái xanh.
Rõ ràng cô bé vừa xuống máy bay là về đây ngay, hành lý vẫn đặt bên cạnh. Chiếc túi đựng hành lý kẻ ca rô đen trắng rơi xuống đất, đồ đạc rơi cả ra ngoài.
Gió lạnh thổi rơi những giọt nước mắt của cô bé và làm cả ba người lúng túng.
"Tiểu Thi..."
Hướng Vũ Phàm tiến lên một bước, cô bé như nhìn thấy một con thú dữ, bất giác lùi lại một bước. Tiếng nức nở không ngăn lại được, cô bé ôm mặt chạy đi.
Lạc Phán Phán kinh ngạc, vội vàng đẩy người Hướng Vũ Phàm. "Cậu mau đuổi theo đi! Đừng để xảy ra chuyện gì với cô ấy!" Cậu do dự nhìn cô rồi vội vàng đuổi theo.
Nửa tiếng sau, Hướng Vũ Phàm cúi đầu, chán nản trở về.
Lạc Phán Phán đứng chờ trước cửa nhà lo lắng, vội vàng chạy ra đón hỏi dồn dập: "Thế nào rồi? Thế nào rồi? Cậu đã đưa Diêu Nguyệt Thi về nhà chưa?".
"Cô ấy không chịu đi cùng mình."
"Vậy phải làm thế nào? Cô bé đang ở đâu? Sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?"
"Cậu đừng lo lắng, mình đã gọi chú Diêu đến đưa cô ấy về nhà rồi."
"Tốt rồi." Lạc Phán Phán thở phào, chợt nghĩ ra điều gì, cô hỏi: "Vì sao cậu không vui? Lẽ nào cậu không bỏ được cô ấy?".
"Không phải, mình chi thấy có lỗi với cô chú Diêu." Hướng Vũ Phàm cúi đầu, giọng có vẻ áy náy. "Trước đây hai nhà là hàng xóm, họ đã chăm sóc mình rất nhiều."
Lạc Phán Phán thở dài, ôm lấy cậu. "Vũ Phàm, điều này không thể trách cậu, cậu không nên tự trách mình, trong tình yêu không thể tùy tiện, gượng ép được."
* * *
Chương 8: MM bãi công
Mấy ngày tiếp theo trôi qua không yên ả, tâm trạng của Diêu Nguyệt Thi không ổn định, thỉnh thoảng lại đòi tuyệt thực. Hướng Vũ Phàm và Lạc Phán Phán rất lo lắng nhưng không giúp được gì.
Hướng Vũ Phàm vừa đi học, vừa quan tâm đến tình hình của cô bé, còn phải dành thời gian để làm tác phẩm tham gia cuộc thi nhiếp ảnh, chưa đến hai tuần mà cậu gầy đi trông thấy, râu cũng không buồn cạo.
Lạc Phán Phán thấy vậy rất đau lòng, thỉnh hoảng lại đem canh, mua đồ ăn tẩm bổ ở siêu thị tới cho cậu.
Hơn mười ngày như vậy trôi qua, cuối cùng cũng có một tin vui.
Hôm đó về lớp học, Đoàn Khanh Nhi vui mừng thông báo với cô: "Phán Phán, Phán Phán, cậu biết không? Tác phẩm của Vũ Phàm đã được chọn vào vòng bán kết cuộc thi nhiếp ảnh dành cho thanh thiêu niên toàn quốc lần thứ mười hai rồi!".
"Đương nhiên! Mình rất quan tâm đến hoàng tử Vũ Phàm!" Đoàn Khanh Nhi nghếch cằm, đắc ý nói, hoàn toàn quên mất một tháng trước đây cô ấy đã đối xử với người ta như thế nào...
Lạc Phán Phán rất vui mừng, hôn má bạn, reo lên: "Thế thì tốt quá! Khanh Nhi, cảm ơn cậu!". Gần đây Hướng Vũ Phàm luôn buồn bã, cô đang khổ sở nghĩ cách để giúp cậu vui hơn. Bây giờ tốt rồi, cô có thể nhân cơ hội này hẹn cậu đến khu giải trí chơi, tặng cho cậu một niềm vui bất ngờ!
"Này, này, này!!! Nước bọt của cậu!!!" Đoàn Khanh Nhi đẩy cô ra, lau mặt mình, trong đáy mắt lộ rõ tâm trạng vui vẻ.
Thời gian này, Hướng Vũ Phàm luôn buồn bã khiến Lạc Phán Phán rất lo lắng. Cô không nhìn thấy nụ cười vui vẻ trên mặt Lạc Phán Phán. Bây giờ thấy bạn mình mừng vui như thế, cô không thể không mừng cho bạn.
Tối hôm đó, Lạc Phán Phán giả vờ như không biết chuyện gì, như mọi ngày, cô cầm cặp lồng đến gặp Hướng Vũ Phàm. Chưa bước vào cửa, cô đã gọi to: "Hướng Vũ Phàm, hôm nay mẹ mình nấu canh đu đủ với mộc nhĩ trắng, cậu mau ăn đi cho nóng".
"Hằng ngày cậu đem canh ả nhà đi, không sợ cô Lạc nghi ngờ quan hệ của chúng ta sao?" Hướng Vũ Phàm cầm máy ảnh từ phòng học bước ra, nhìn thấy cô, cặp lông mày đang chau lại giãn dần ra. Gần đây, cậu luôn thấy buồn vì chuyện của Diêu Nguyệt Thi, chỉ lúc nhìn thấy Lạc Phán Phán, cậu mới cười nhiều hơn.
"Sợ gì, chúng ta đâu có làm gì sai." Cô vừa nói vừa bước vào phòng ăn. "Tình hình của Diêu Nguyệt Thi đã tốt hơn nhiều chưa?"
Hướng Vũ Phàm không nén được tiếng thở dài.
"Cô Diêu nói cô ấy vẫn không chịu ăn cơm."
"Cô Hướng vẫn chưa về à?"
"Mẹ mình nói tháng sau mới về, bà bận công việc nên quên mất con trai rồi." Hướng Vũ Phàm nói, giọng không hài lòng.
"Có vẻ như cậu phải ăn bánh mỳ thêm vài ngày nữa rồi." Lạc Phán Phán lấy trong tủ tiêu độc ra một cái bát sứ rồi đổ canh trong cặp lồng vào đó. "Nào, mau ăn đi! Canh này rất ngon, lại bổ dưỡng. Cậu phải ăn hết, nếu gầy hơn thì cậu sẽ thành xác ướp mất."
"Lạc Phán Phán, mình phát hiện ra cậu càng ngày càng giống một người vợ, một người mẹ đảm đang rồi." Hướng Vũ Phàm cười vui vẻ nhận chiếc bát từ tay cô, cúi đầu ăn.
Nhìn cậu một lát, trong lòng thấy rất vui, Lạc Phán Phán cố ý nói với giọng bình thản: "Vũ Phàm, lát nữa chúng ta đi chơi, được không? Khanh Nhi nói ở đường Tây có một hàng kem mới, kem ốc quế ở đó rất ngon". Cô chưa nói cho cậu biết, cô đã dùng hết tiền tiết kiệm của tháng này mua cho cậu bộ ảnh của một nhiếp ảnh gia nổi tiếng, số lượng bộ ảnh này có hạn. Cô định sau khi ra ngoài mới tặng cho cậu, nhận được quà chắc chắn cậu sẽ rất vui.
"Được." Hướng Vũ Phàm âu yếm nhìn cô. Gần đây cậu có nhiều việc phải lo lắng nên không có thời gian dành cho cô. Cô không những không tức giận với cậu mà ngày ngày còn mang canh cho cậu, nghĩ cho cậu, cậu thực sự rất cảm động.
"Tốt rồi! Chúng ta..." Lạc Phán Phán chưa nói hết cầu thì điện thoại trong phòng khách vang lên.
"Để mình nghe." Thấy cậu định đứng dậy, Lạc Phán Phán ngăn lại, chạy ra phòng khách, nhấc điện thoại. "Xin chào, đây là nhà họ Hướng, xin hỏi cần gặp ai ạ?"
Không biết người ở đầu dây bên kia nói gì, sắc mặt cô trở nên xanh tái, tay run run cầm ống nghe. Cô chỉ nói vài câu gì đó vẻ rất lo lắng rồi cố gắng bình tĩnh nói: "... Vâng, cháu sẽ chuyển lời cho cậu ấy, chào chú".
Đặt ông nghe xuống, cô sững sờ mất hai giây rồi quay người lo lắng nhìn Hướng Vũ Phàm. Cảm thấy tâm trạng cô không tốt, cậu vội vàng đặt bát canh xuống hỏi: "Có chuyện gì vậy? Sao sắc mặt cậu xấu thế?".
"... Diêu Nguyệt Thi bị ngất, đang ở viện Kế Nhân…" Lạc Phán Phán nói nhỏ.
"Sao lại như vậy?" Hướng Vũ Phàm cúi đầu than thở rồi vội vàng ngẩng đầu, cầm lấy ví tiền và chìa khóa chạy ra ngoài. "Phán Phán, mình phải đến đó, cậu về nhà đi nhé. Khi nào về mình sẽ liên lạc với cậu!"
"Ừ, mình hiểu, cậu mau đi đi!" Lạc Phán Phán gật đầu.
Bóng cậu mau chóng biên mất sau cánh cửa. Lạc Phán Phán vô cùng lo lắng. Hy vọng là Diêu Nguyệt Thi không sao, mong ông trời phù hộ!
Hướng Vũ Phàm vội vàng đến bệnh viện, mồ hôi lấm tấm trên trán, cậu thở dốc, chạy vào phòng bệnh thì bị bà Diêu đứng chặn ở cửa.
"Tiểu Phàm, xin lỗi cháu, Tiểu Thi nói bây giờ không muốn gặp cháu." Cô Diêu áy náy nhìn cậu. "Con bé vừa mới tỉnh, tâm trạng không ổn định. Hay là cháu về trước đi, hai ngày nữa đến thăm nó vậy."
"Em ấy không muốn gặp cháu ạ?" Hướng Vũ Phàm ngạc nhiên, cúi đầu xuống, chợt nhớ ra điều gì, vội vàng ngẩng đầu hỏi: "Cô Diêu, tình hình của Tiểu Thi thế nào?".
"Nó tuyệt thực mấy ngày nay, bác sĩ nói do bị thiếu chất và thiếu nước nên mới bị ngất, truyền một lát là tỉnh lại. Bây giờ ngoài tinh thần nó không ổn định, mọi thứ cũng tốt hơn nhiều rồi."
"Vậy thì tốt." Hướng Vũ Phàm cảm thấy nhẹ nhõm. "Cháu ngồi ngoài chờ một lát rồi cô cho cháu vào thăm Tiểu Thi nhé!"
Trong phòng, Diêu Nguyệt Thi, mặc quần áo của bệnh nhân, đang ngồi dựa vào gối. Tay trái đang truyền nước, tay phải giở xem một cuốn ảnh tự làm rất đẹp. Những bức ảnh được chụp rất công phu, nhân vật chính trong ảnh đều là một người.
Mỗi bức ảnh đều có hình cô, khung cảnh trong ảnh cô nhớ rất rõ ràng, nhưng giờ đây nhớ những điều đó đâu có ích gì? Người giúp cô chụp những bức ảnh đẹp đẽ ấy không còn để ý đến cô nữa. Diêu Nguyệt Thi tự cười mình, ánh mắt như có lửa.
Bà Diêu không nói gì, thờ dài, ngồi xuống giường cạnh con gái. "Tiểu Thi, Vũ Phàm đến rồi."
Diêu Nguyệt Thi im lặng một lát rồi chậm rãi gật đầu nói: "Con biết, con nghe thấy hai người nói chuyện".
"Hai tuần không gặp, cậu bé gầy đi rất nhiều, mẹ suýt nữa không nhận ra. Mẹ bảo cậu ấy về nhưng cậu ấy không đồng ý."
Lần này, Diêu Nguyệt Thi im lặng rất lâu mới nói, nhỏ tới mức gần như không nghe rõ: "Thế thì để cho anh ấy ngồi! Mệt rồi anh ấy cũng phải về thôi".
Nửa đêm, Diêu Nguvệt Thi tỉnh giấc bởi tiếng ho của ai đó. Người ho ở ngoài cửa, dường như đang cố gắng kìm nén nên tiếng ho bị ngắt quãng và trầm trầm.
Diêu Nguyệt Thi ngồi dậy, nhẹ nhàng bước ra ngoài.
Khẽ mở cửa, dưới bóng đèn ngoài hành lang, cô nhìn thấy có một cậu thiếu niên ngồi trên chiếc ghế dài nửa mét. Mặc dù tháng Mười một chưa được coi là lạnh nhưng không khí ban đêm đủ khiến người ta run người. Cậu chỉ mặc một chiếc áo cộc tay mỏng nên không chịu được lạnh. Cậu ôm đầu gối ngồi trên ghế thu người lại cho ấm hơn. Thỉnh thoảng cậu lại ho, đưa tay lên giữ miệng, dường như sợ tiếng ho có thể làm người khác tỉnh giấc. Con người cao gần một mét tám không ngừng run rẩy vì ho. Tấm lưng vốn dĩ rất rộng và mạnh mẽ giờ trở nên yếu ớt.
Diêu Nguyệt Thi im lặng nhìn cậu rất lâu, khóe mắt đỏ hoe. Bịt lấy miệng, cô nén tiếng nức nở rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Bước về phòng, ôm lấy tập ảnh, trong ánh mắt của cô có điều gì đó kỳ lạ.
Cô nói khẽ như nhắn nhủ với cậu: "Anh Vũ Phàm, anh cố gắng chịu đựng, chỉ một thời gian ngắn nữa thôi, chúng ta sẽ không còn đau khổ nữa...".
Đèn phòng bệnh không bật, tiếng nói nhỏ trong đêm lạnh nghe vô cùng mơ hồ, giống như được vọng đến từ một nơi nào đó rất xa...
Hướng Vũ Phàm bị ốm.
Cậu vẫn không chịu về, tan học là chạy đến bệnh viện, rồi lại ngồi suốt đêm ở đó. Do không ngủ và không ăn uống được nên chưa đến hai ngày cậu đã bị sốt. Bố mẹ Diêu Nguyệt Thi và Lạc Phán Phán khuyên nhủ thế nào cũng không được, mãi đến khi Lạc Phán Phán dọa sẽ tuyệt giao với cậu, cậu mới ngoan ngoãn về nhà nghỉ ngơi.
Hướng Vũ Phàm từ nhỏ luôn được chăm sóc, không biết sắc thuốc. Bà Hướng đi công tác vẫn chưa về nên hằng ngày, sau khi tan học, Lạc Phán Phán đành phải đến nhà chăm sóc cậu.
"Uống thuốc thôi." Hôm đó, như những ngày khác, Lạc Phán Phán bưng bát thuốc nóng bốc hơi nghi ngút vào phòng ngủ của cậu.
Hướng Vũ Phàm chau mày nhìn bát thuốc, khuôn mặt đẹp nhăn nhó. "Thuốc đắng lắm, mình không muốn uổng."
"Không uống cũng phải uống, ai bảo cậu bị nhiễm phong hàn, nhất thiết phải uống mới khỏi!"
"Hay là cậu bón cho mình?" Hướng Vũ Phàm nháy mắt với cô. "Cậu bón cho mình có lẽ thuốc sẽ đỡ đắng."
"Đừng mơ!" Lạc Phán Phán, tay trái chống nạnh, tay phải gõ vào trán cậu. "Mau uống thuốc, nhân lúc tinh thần của cậu tốt, mình sẽ giúp cậu ôn bài! Cậu xin nghỉ học mấy ngày, nếu không ôn bài sẽ bị hổng kiến thức!"
"Ngoài thuốc ra chỉ có học bài, thật là nhàm chán! Cậu không nói được chuyện gì khác sao?" Hướng Vũ Phàm mím môi, rồi háo hức đề nghị cô: "Hay là mình nói chuyện bao giờ cậu đồng ý là bạn gái của mình?".
Lạc Phán Phán lườm cậu, vênh cằm lên nói: "Đợi bao giờ thành tích các môn của cậu đều được trên 80 điểm thì hãy nói đến chuyện hẹn hò với mình!".
"80 điểm? Làm sao thế được!" Hướng Vũ Phàm than thở rồi bực bội phản đối: "Bạn của mình không đẹp trai bằng mình, thành tích học tập cũng không bằng mình, vậy mà có hẳn ba cô bạn gái. Mình không cần có ba cô, chỉ cần có mỗi cậu, cậu còn làm khó mình sao?"
"Vậy thì cậu đi tìm cô gái khác mà hẹn hò! Không phải là cậu rất đẹp trai, rất có tài, có sức hút với con gái sao? Tôi nhớ trước đây cậu còn nói, những người theo đuổi cậu dài từ đầu sông Trường Giang đến cuối sông Trường Giang mà!"
"Đừng... "Bạn gái đại nhân" tương lai... Mình biết mình sai rồi..." Hướng Vũ Phàm rụt cổ lại, cười nói: "Đợi bao giờ mình khỏi ốm, mình sẽ đưa cậu đi công viên nước chơi nhé!".
Lạc Phán Phán "hừ" hai tiếng, đưa bát thuốc đến trước mặt cậu ra lệnh: "Mau uống đi!".
Con người này trước đây làm cho cô đau khổ, giờ đến lượt cô hành hạ cậu rồi! Nếu không sau này trở thành bạn gái của cậu, liệu cậu có bắt nạt cô giống như bắt nạt một con thỏ trắng?
Đang nghĩ thế thì chuông cửa nhà họ Hướng reo lên.
"Mình xuống nhà mở cửa, cậu ngoan ngoãn uống hết thuốc đấy! Nếu mình mà phát hiện ra cậu đổ thuốc đi, lúc mình quay lại, cậu biết tay mình!" Lạc Phán Phán dặn dò cậu rồi mới xuống nhà mở cửa.
Cửa mở ra, một cô gái với khuôn mặt tròn trĩnh, đáng yêu ôm bó hoa lao vào. Lạc Phán Phán ngạc nhiên nhìn, lạc cả giọng. "Khanh Nhi? Sao cậu biết mình ở đây?"
"Những việc liên quan đến hoàng tử Vũ Phàm mình đều biết!" Đoàn Khanh Nhi đắc ý nháy mắt với cô rồi nhảy chân sáo bước vào nhà.
Lạc Phán Phán đóng cửa, vừa đi theo sau vừa hỏi: "Cậu đến đây làm gì?".
Đoàn Khanh Nhi giơ bó hoa trong tay, cười nói: "Tất nhiên là đến thăm hoàng tử Vũ Phàm thân yêu rồi!".
Lạc Phán Phán lườm bạn, không vui nói: "Cứ mở miệng ra là hoàng tử Vũ Phàm, lẽ nào cậu không thấy buồn cười sao?".
"Không phải là cậu đang ghen đấy chứ? Cậu yên tâm, mình không có ý gì với anh Vũ Phàm nhà cậu! Mình không phải là Diêu Nguyệt Thi, mình rất lý trí!" Nói xong, cô dừng bước, tò mò hỏi: "Diêu Nguyệt Thi bây giờ vẫn tuyệt thực à?".
Nhắc đến cô bé cố chấp đó, nụ cười trên khuôn mặt Lạc Phán Phán biến mất. Cô thở dài, gật đầu: "Ừ, nghe nói mấy ngày nay đều phải dùng thuốc trợ lực".
"Như vậy không được! Phán Phán, hay là cậu đi gặp cô bé ấy nói chuyện! Nêu không cô bé ấy cứ ngốc nghếch thế, Vũ Phàm nhà cậu sẽ bị giày vò, khổ sở đến mức tiều tụy mất."
Lạc Phán Phán suy nghĩ rồi thấy lời khuyên của bạn rất hợp lý nên gật đầu đồng tình: "Được, ngày mai tan học mình sẽ đi gặp cô bé đó".
"Tốt, không nhắc tới chuyện Diêu Nguyệt Thi nữa, nghĩ đến đã thấy mất vui! Đi thôi, đưa mình đi gặp hoàng tử Vũ Phàm. Trước đây mình đối xử với cậu ấy không tốt nên mình muốn tới để xin lỗi!"
"Được, cầu thang phía bên này."
Buổi chiều hôm sau, tiết trời rất đẹp. Chuông tan học vừa vang lên, Lạc Phán Phán vội vàng bắt xe đến bệnh viện thăm Diêu Nguyệt Thi. Sau khi hỏi thăm số phòng ở quầy lễ tân, một người hay lạc đường như Lạc Phán Phán phải vất vả vòng đi vòng lại mới tới nơi, nhưng cô bị chặn lại ở cửa phòng.
Đó là một phụ nữ trung niên mặc chiếc áo khoác ngoài màu trắng, bên trong là một chiếc váy liền thân bằng lụa, nhìn chất liệu, một người không sành hàng hiệu như Lạc Phán Phán cũng biết giá của bộ quần áo đó không nhỏ. Lông mày lá liễu, mắt to, khuôn mặt trái xoan thanh tú, nước da trắng ngần. Đó quả là một người phụ nữ rất đẹp, đặc biệt là cặp mắt to, giống hệt mắt Diêu Nguyệt Thi nên Lạc Phán Phán có thể dễ dàng đoán được bà là ai.
Lúc này, đôi mắt đẹp đó có vẻ vô cùng mệt mỏi, tuy nhiên, dáng vẻ của bà vẫn rất cao quý và đài các.
Lạc Phán Phán thấy rõ trong đôi mắt bà có sự kinh ngạc và áy náy, rõ ràng bà đã biết chuyện của ba người.
"Cháu Lạc, xin lỗi cháu, bây giờ cháu không vào được." Người phụ nữ xin lỗi cô. "Tâm trạng của Tiểu Thi không ổn định, e rằng không thể gặp cháu."
Lạc Phán Phán lo lắng, ôm giỏ hoa quả xin bà: "Thưa cô, cháu chỉ vào thăm và nói với Nguyệt Thi vài câu, cháu sẽ không làm ảnh hưởng đến tinh thần của em ấy, cô để cháu vào được không?".
Bà Diêu tỏ vẻ khó xử: "Nhưng...".
"Mẹ, để chị ấy vào!" Trong phòng vọng ra giọng nói yếu ớt.
Lạc Phán Phán mở to mắt, nhìn bà thỉnh cầu. Bà Diêu do dự giây lát rồi mở cửa phòng. "... Cháu Diêu, cháu vào đi! Cô đợi ở ngoài, nếu có chuyện gì cháu gọi cô nhé."
"Vâng, cháu cảm ơn cô." Lạc Phán Phán sợ bà đổi ý, vội vàng cúi đầu nói rồi bước vội vào phòng.
Cách bài trí phòng bệnh xa hoa ngoài sức tưởng tượng của Lạc Phán Phán. Trong phòng có phòng vệ sinh rộng rãi, ti vi, tủ lạnh, máy tính, sofa, giường trải đệm cao cấp. Nếu đầu giường không treo những thiết bị y tế thì có thể tưởng nhầm đây là một phòng sang trọng trong khách sạn năm sao.
Diêu Nguyệt Thi đang nằm nghỉ trong phòng, thấy cô vào bèn kéo chăn ngồi dậy.
Lạc Phán Phán đặt giỏ hoa quả lên bàn rồi ngồi xuống chiếc ghế đặt bên cạnh giường.
Diêu Nguyệt Thi gầy hơn tháng trước rất nhiều, sắc mặt xanh tái không làm cho cô bé bớt phần xinh đẹp, ở cô toát lên vẻ mềm yếu đến tội nghiệp.
Hai người yên lặng nhìn nhau giây lát, Lạc Phán Phán mở lời trước: "Em vẫn không chịu ăn sao?".
Diêu Nguyệt Thi hờ hững trả lời: "Nếu anh Vũ Phàm không quay lại với tôi thì tôi sẽ không ăn".
"Sao em lại phải khổ thế? Dưa chín ép sẽ không ngọt."
"Chị không cần nói ra vẻ tử tế đàng hoàng như vậy. Tôi biết chị muốn nói gì. Thật sự là nếu hôm nay chị không đến gặp tôi, vài ngày nữa tôi cũng đi tìm chị."
"Em cần gặp chị? Em có điều gì muốn nói với chị?"
"Chị đừng giả vờ nữa, chị biết rõ ràng là tôi muốn gì. Điều chị muốn nói với tôi hôm nay cũng chính là điều tôi muốn nói với chị. Lạc Phán Phán, chị hãy rời xa anh Vũ Phàm!"
"Cho dù em biết rõ là người cậu ấy thích không phải là em, em vẫn muốn như vậy sao?"
"Không! Anh Vũ Phàm thích tôi!" Diêu Nguyệt Thi nói to có vẻ tức giận. "Chỉ cần không có chị thì anh Vũ Phàm sẽ yêu tôi."
"Diêu Nguyệt Thi, em cố chấp quá! Em làm như thế thì Vũ Phàm sẽ càng khổ sở hơn thôi."
"Chị nhầm rồi! Người làm cho anh Vũ Phàm khổ sở không phải là tôi mà là chị! Lạc Phán Phán, trước khi chị xuất hiện, trong lòng anh Vũ Phàm chi có tôi, chúng tôi đã rất vui vẻ. Sự xuất hiện của chị đã làm đảo lộn tất cả! Người nên lùi bước là chị!"
Sự cố chấp quá đáng của Diêu Nguyệt Thi khiến cho Lạc P