watch sexy videos at nza-vids!
Tải vềXEM GÁI GỌI TẠI ĐÂY >>Danh Sách Gái Gọi Cao Cấp Khu Vực Hà Nội...
Danh Sách Gái Gọi Cao Cấp Khu Vực Sài Gòn....



wap giải trí miễn phí cho di động
HomeGame HotGame pro18+chat room
Clip 18+Nóng hết cả người
Tuyển tập clip cực phê xem sướng rên người
...
Trang chủ > truyện tuổi teen
truyện teen Lần đầu biết yêu
A2 nhocbuon90 (Admin) [ON]
#1 zuzu9x.sextgem.com
rất tuyệt." Lạc Phán Phán nhìn không chớp mắt, niềm vui sướng có vẻ như lên đến đỉnh điểm.

"Rõ ràng là rất tuyệt. Thôi, chúng ta không nói chuyện này nữa, chúng ta đến đây để chơi chứ không phải để nói chuyện. Dù sao thì cũng vào rồi, trước khi bị em họ tôi phát hiện, chúng ta vui chơi thôi! Cậu đã bao giờ chơi trượt ống chưa?"

Lạc Phán Phán lắc đầu, ngay cái tên của trò chơi cô cũng mới nghe lần đầu.

"Thế thì chúng ta chơi trò đó thôi! Không phải tôi nói khoác, trượt ống ở đây không hề thua kém công viên nước, nếu cậu không chơi thì nhất định sẽ ân hận đấy!"

Hướng Vũ Phàm vừa nói vừa kéo tay cô chạy đến một ống trượt cao phải đến hai mươi mét. Một lát sau, khu vui chơi vang vọng tiếng la hét không thể kiềm chế được của Lạc Phán Phán và tiếng cười sảng khoái của Hướng Vũ Phàm.

Khi hai người trượt xuống đến nơi, Lạc Phán Phán vẫn cảm thấy như mình đang bay. Ngồi trên bậc thềm nghỉ một lát, cô mới trở lại bình thường, nhưng ngay lập tức, cô cảm thấy là lạ.

Trên eo cô hình như có gì đó…

Cô cúi đầu nhìn, thấy một đôi tay không phải của cô đang đặt lên đó, thậm chí cô còn thấy cảm giác ấm ấm từ đôi tay truyền sang…

"Hướng Vũ Phàm!" Mặt cô đỏ bừng lên, vừa xấu hổ vừa tức giận, đập vào tay cậu. "Tay cậu đặt vào đâu đấy?"

Cậu cúi đầu nhìn đôi tay mình, mở to cặp mắt trong sáng nhìn cô. "Tôi chỉ thấy cậu sợ hãi đến mức mặt trắng bệch nên có lòng tốt đỡ cậu thôi."

Con người này! Nhìn cậu ta mà xem, cứ như thể người không trong sáng là cô vậy!

"Hừ!" Lạc Phán Phán tức giận trừng mắt nhìn cậu rồi tiến về phía các thiết bị vui chơi khác, không thèm để tâm đến cậu nữa.

Hướng Vũ Phàm nhún vai, vui vẻ bước theo cô.

Sau đó, hai người còn chơi đu quay, du thuyền trên không… Do lần đầu tiếp xúc với các trò chơi này nên cô không hiểu cách chơi lắm, nếu không bị trượt thì bị sặc nước, lần nào cũng có vấn đề. Hướng Vũ Phàm nhìn thấy thế, mắng cô là "ngốc" rồi dạy cô cách chơi…

Nhìn cậu cười thật giống trẻ con, đột nhiên Lạc Phán Phán không còn thấy ghét cậu như ấn tượng trước đây nữa.

Có những người mặc đồ công nhân, bảo vệ nhìn thấy hai người, cúi đầu chào Hướng Vũ Phàm rồi lặng lẽ đi qua. Rõ ràng Hướng Vũ Phàm là vị khách tới đây thường xuyên.

Khi hai người đang chơi đùa vui vẻ, trong tòa biệt thự, sau cánh cửa khép hờ, một thiếu niên khôi ngô, tuấn tú cũng đang vui vẻ nhìn hai người. Rõ ràng là cậu ta đã đứng đó rất lâu rồi, cốc cà phê trong tay đã uống gần hết.

Ngược lại với sự điềm nhiên của cậu, một người trung tuổi mặc bộ quần áo màu xám đứng cạnh có vẻ hơi căng thẳng, đứng nghiêm, cung kính hỏi: "Thiếu gia, có cần thả Tibetan Mastiff ra không?".

Cậu thiếu niên thích thú nhìn Lạc Phán Phán suýt ngã, môi hơi cong lại, một ý nghĩ lóe lên trong đầu cậu. "Tạm thời không cần. Quản gia Tiêu, chú đi điều tra xem cô gái mặc áo phông có hình chú gấu là ai, có quan hệ thế nào với Hướng Vũ Phàm, tối nay báo cáo cho cháu." Ánh mắt cậu ta vừa hiếu kỳ, vừa cảnh giác.

"Vâng, thưa thiếu gia." Người quản gia đáp rồi bước ra khỏi phòng.

Những giây phút vui vẻ trôi qua rất nhanh, thoắt một cái, những đám mây ở phía chân trời được ánh nắng chiều tà nhuộm một màu vàng rực. Hai người chơi đã thấm mệt, đang ngồi bên bể nghỉ ngơi, hai đôi chân trần ngâm trong nước vung vẩy.

"Hướng Vũ Phàm, cảm ơn cậu vì buổi chiều hôm nay, tôi chơi rất vui." Lạc Phán Phán nhìn xuống mặt nước, ngại ngùng nói lời cảm ơn, khuôn mặt trái xoan thanh tú ửng hồng, không biết là tự nhiên hay bởi ráng chiều.

"Cảm ơn gì, dù sao thì tôi cũng đến đây chơi, chỉ là tiện thể rủ cậu đi cùng thôi." Hướng Vũ Phàm không quan tâm xua tay, nói dõng dạc. "Nhưng cũng lạ, trước đây, sau khi tôi đến không được bao lâu, em họ đã thả chó ra đuổi rồi. Hôm nay chơi lâu như vậy mà vẫn yên tĩnh lạ thường."

Lạc Phán Phán đang ngại ngùng thì nghe thấy vậy, trừng mắt nhìn cậu. "Người ta không đối đãi như vậy với cậu thì cậu không thấy thoải mái sao? Tôi chưa gặp người nào như cậu! Mau đi thôi! Nếu Tibetan Mastiff chạy ra cắn cậu thì tôi cũng chẳng quan tâm!"

Nói rồi, cô cầm giày của mình, đứng dậy, bước về phía bức tường. Hướng Vũ Phàm cũng vội vàng cầm giày đi theo cô.

Chớp mắt lại một ngày nữa trôi qua, đây là ngày thứ bảy của kỳ nghỉ lễ Quốc khánh, cũng là ngày cuối cùng Lạc Phán Phán dạy kèm Hướng Vũ Phàm.

"Tốt quá, hết ngày hôm nay là có thể thoát khỏi bàn tay quỷ dữ của cậu rồi…" Hướng Vũ Phàm đứng trước bàn học, sung sướng giơ tay hoan hô.

Lạc Phán Phán lạnh lùng nhìn sự thích thú của cậu, trong lòng thấy hơi buồn, nói giọng giận dỗi: "Lại còn nói tôi là quỷ dữ, tôi mới là người muốn thoát khỏi kẻ ngốc nghếch như cậu!".

Hướng Vũ Phàm bĩu môi, không muốn để lời khiêu khích của cô ảnh hưởng đến tâm trạng vui vẻ của mình. Nghĩ một lát, cậu lại vui vẻ đề nghị: "Hôm nay là ngày cuối cùng, dù sao mẹ tôi cũng không có nhà, Lạc Phán Phán, hay là chúng ta đến khu vui chơi chơi một ngày?".

Lạc Phán Phán trừng mắt nhìn, đập tay lên vai cậu, ấn cậu ngồi xuống ghế. "Chơi cái gì mà chơi, hôm qua đã lỡ mất chương trình học rồi, hôm nay cậu phải học bù!"

"Không chơi thì không chơi, làm gì mà hung dữ thế?" Cậu ta lẩm bẩm, cầm lấy quyển vở ở góc bàn.

Lạc Phán Phán liếc nhìn cậu, rút ra quyển sách tiếng Anh trong tập vở cao ngất.

"Hôm nay chúng ta sẽ ôn môn tiếng Anh, với kiến thức của cậu thì tôi cũng không đặt nhiều hy vọng, cậu hãy đọc một lượt hai mươi sáu chữ cái tiếng Anh trước xem nào!"

"B, p, m, f, d, t, n, l… Á!" Hướng Vũ Phàm ôm lấy đầu, không hài lòng ngẩng đầu nhìn cô. "Sao cậu lại gõ vào đầu tôi?"

"Cậu đang đọc bảng chữ cái tiếng Anh à? Đó là bảng chữ cái phiên âm chữ Hán mà! Cậu đường đường là một học sinh lớp mười một mà không phân biệt nổi bảng chữ cái tiếng Anh và bảng phiên âm chữ Hán. Tôi thật không hiểu nổi vì sao cậu lại sống được đến giờ!" Lạc Phán Phán, tay trái chống nạnh, tay phải cầm quyển vở gõ xuống mặt bàn liên tục khiến cho Hướng Vũ Phàm cảm thấy đau đầu.

Rụt cổ lại, cậu cẩn thận liếc nhìn cô, đề nghị nho nhỏ: "Tôi đọc sai thì cậu sửa cho tôi, sao lại mắng tôi thế? Hôm nay sao cậu nóng tính vậy? Lẽ nào là đã đến mấy ngày đó?".

Mặt Lạc Phán Phán tái xanh, cô cầm quyển sách trong tay chuẩn bị đập vào đầu cậu, không ngờ…

… Em không buồn, anh đừng coi thường em, có điều gì buồn bã, hãy hát một bài, mặc dù lời ca bi thương run rẩy, cũng tốt hơn anh, em vẫn rất vui vẻ, em không buồn, anh đừng coi thường em, có điều gì buồn bã, em đốt hết những lá thư anh viết, quên đi bài hát mà anh thích, nhắm mặt lại, để nước mắt không rơi, em vẫn rất vui vẻ…

Đột nhiên tiếng nhạc chuông êm dịu vang lên, hai người dừng lại. Hướng Vũ Phàm cầm lấy điện thoại ở góc bàn, nhanh chóng thoát ra khỏi tầm ngắm của Lạc Phán Phán.

Nhìn thấy Hướng Vũ Phàm thoát khỏi tay mình, Lạc Phán Phán hừ một tiếng, đành hạ tay xuống.

Người gọi điện có lẽ là một bạn nữ, cô nghe thấy cậu gọi tên rất ngọt ngào là "Tiểu Thi". Sau một lúc hàn huyên, không biết người ấy nói gì, cô thấy cậu liếc trộm cô, sau đó nói với giọng bối rối: "Có lẽ là không được". Người kia nói gì đó, Hướng Vũ Phàm miễn cưỡng đáp: "Để anh thử xem sao", sau đó nói vài câu rồi tắt máy.

"Bạn cậu à?" Lạc Phán Phán thấy cậu ta bước lại gần, dò hỏi. "Con gái?"

"Ừ." Hướng Vũ Phàm hờ hững trả lời, do dự vài giây rồi hỏi: "Lạc Phán Phán, tôi có việc phải ra ngoài một chút, được không?".

"Cậu muốn gặp cô bạn vừa gọi điện thoại cho cậu à?"

Hướng Vũ Phàm chần chừ một lát rồi gật đầu.

"Không được!" Cô không do dự từ chối. "Hôm nay cậu vẫn chưa học xong bài!"

"Nhưng, thật sự là tôi có việc… Tôi chỉ ra ngoài một tiếng thôi… Hay là…" Hướng Vũ Phàm nghĩ ngợi, nói một cách đầy mê hoặc: "Khi về, tôi mua đồ ăn ở Tâm tình tháng 7 cho cậu?".

Tâm tình tháng 7 là nhà hàng cao cấp nhất ở thị trấn Hạnh Phúc, có những đầu bếp giỏi nhất nước, đồ điểm tâm ở đó ngon vô cùng, rõ ràng đề nghị này rất hấp dẫn.

Lạc Phán Phán nuốt nước bọt, đấu tranh tư tưởng rất lâu rồi miễn cưỡng lắc đầu: "Không được!".

"Cậu!" Hướng Vũ Phàm bực bội trừng mắt nhìn. Cô cũng không nao núng, trừng mắt nhìn lại, cuối cùng cậu đành tỏ vẻ chịu thua. "Được rồi, tôi không đi nữa! Lạc Phán Phán, cậu vào nhà vệ sinh lấy giúp tôi quyển vở tiếng Anh, tối hôm qua tôi để quên trong đó."

Lạc Phán Phán thở phào nhẹ nhõm, cúi xuống nhìn lòng bàn tay tự nhiên có cảm giác đau. Cô phát hiện tay mình nắm chặt lại từ lúc nào, móng tay nhọn bấm vào lòng bàn tay. Cô buông tay ra, cảm thấy hơi hoang mang, vội vàng chạy vào nhà vệ sinh.

Lạc Phán Phán cảm thấy hơi khó chịu, mặt cô nóng bừng lên, tim đập thình thịch. Cô ôm lấy ngực chạy về phía nhà vệ sinh, không dám đối diện với cậu thiếu niên đang ở trong phòng.

Lúc này, có tiếng đóng cửa mạnh phía sau lưng cô, sau đó là tiếng cửa bị khóa. Lạc Phán Phán kinh ngạc quay người lại, nhìn vào cửa và ngay lập tức hiểu ra mọi chuyện. Cô bị lừa rồi!

"Hướng Vũ Phàm! Cậu làm gì thế? Mở cửa mau!" Lạc Phán Phán cố gắng đẩy cửa ra.

"Thực sự tôi có việc phải đi, cậu ngoan ngoãn ở trong đó, tôi sẽ về ngay thôi. Vậy nhé. Bye Bye."

"Này! Cậu quay lại cho tôi! Cậu quay lại ngay! Hướng Vũ Phàm! Cậu mau mở cửa, nếu không cậu chết chắc đấy! Tôi sẽ báo cho cô Hướng biết để cô ấy cắt hết tiền tiêu vặt của cậu! Hướng Vũ Phàm! Mở cửa mau!" Lạc Phán Phán kêu ầm ĩ, hai tay đập vào cửa phòng vệ sinh.

Tuy nhiên, đáp lại cô chỉ có tiếng người chạy nhanh xuống cầu thang và tiếng đóng cửa nhà. Âm thanh đó cho cô biết người cô muốn giữ đã đi rồi, cô có gọi khản cổ cũng vô ích mà thôi.

Lạc Phán Phán không đập cửa nữa, tức giận đến tái cả mặt. Đáng chết! Tên tiểu tử thối này, lúc về cậu ta sẽ chết chắc!

Không biết con bé đó giờ này thế nào rồi? Hướng Vũ Phàm đút hai tay vào túi quần, lững thững bước đi.

Đã vào đầu mùa thu, những cây ngô đồng hai bên đường không còn xanh tươi như hồi hè nữa.

Gió thổi nhè nhẹ, từng chiếc lá vàng rơi xuống, đậu trên vai Hướng Vũ Phàm nhưng cậu không hề có cảm giác gì.

Có lẽ cô ta đang rất tức giận? Cậu nhốt cô ta trong nhà vệ sinh như thế liệu có quá đáng không? Có khi cô ta đang mắm môi mắm lợi chửi cậu, chắc lát nữa cậu sẽ bị đánh mất. Không biết là cô ta có phạt cậu chép bảng chữ cái tiếng Anh một trăm lần không? Với tính cách của cô ta, điều này rất có khả năng. Ôi, lại có một buổi tối khổ sở… Nghĩ đến đó, bất giác cậu ủ rũ.

Để cô ta ở nhà một mình như thế có nguy hiểm không? Mặc dù thành tích học tập của cô ta rất cao, nhưng lại ngốc nghếch, chơi cầu trượt mà cũng ngã đến n lần, không biết cô ta có bị ngã trong nhà vệ sinh không? Cậu lo lắng nghĩ, trong lòng thấy bất an. Có lẽ cậu nên quay lại xem thế nào?

Đợi đã… Cậu đang nghĩ gì thế nhỉ? Không dễ dàng gì mà thoát khỏi bàn tay quỷ sứ của cô ta, việc vẫn còn chưa làm xong, làm sao có thể về được? Đúng! Cậu không thể quay lại được, ít nhất là bây giờ. Còn nữa, cậu chỉ ra ngoài một lát, không thể xảy ra chuyện gì với cô ta được, sau khi xong việc, cậu sẽ về ngay lập tức. Đúng, nên làm như thế!

Nghĩ vậy, cậu đi thẳng đến chỗ hẹn, một cô bé đang đứng đợi dưới gốc cây vội vàng chạy đến ôm lấy cánh tay cậu.

"Anh Vũ Phàm, cuối cùng anh cũng đến, em đợi anh lâu lắm rồi! Em không biết đâu đấy, một lát nữa anh phải mời em kẹo bông!" Cô bé ngẩng đầu cười với cậu. Mái tóc dài tung bay trong gió, để lộ khuôn mặt vô cùng xinh đẹp. Cô mặc một chiếc váy màu vàng nhạt xinh xắn.

"Em đúng là biết cách bắt chẹt ví tiền của anh!" Hướng Vũ Phàm vuốt tóc cô theo thói quen. "Đúng rồi, em vừa nói trong điện thoại là tìm được một cảnh thích hợp cho chủ đề nhiếp ảnh lần này? Ở đâu thế?" Nói đến việc chính, vẻ bỡn cợt của cậu biến mất.

"Ở gần đây, để em dẫn anh đi, chắc chắn anh sẽ thích. Em mang máy ảnh cho anh rồi!" Cô bé cười hồn nhiên, nhè nhẹ vỗ tay vào cái túi khoác ngang người, cầm cánh tay cậu kéo đi.

Hướng Vũ Phàm âu yếm nhìn khuôn mặt tươi như hoa của cô, cười vui vẻ bước theo. Hình ảnh cô bé đang bị cậu nhốt trong nhà vệ sinh đã sớm biến mất trong đầu cậu.

Ở nhà họ Hướng, trong nhà vệ sinh của phòng học.

"Hướng Vũ Phàm thối! Hướng Vũ Phàm xấu xa, tôi ghét cậu! Tôi ghét cậu!" Lạc Phán Phán bực bội chửi, tức giận đá vào cửa, đến khi mệt quá mới ngồi xuống nắp bồn vệ sinh nghỉ.

Đồ trứng thối Hướng Vũ Phàm, con người hám sắc quên bạn bè! Tốn công sức cô mấy ngày qua dạy cậu ta học, nhìn thấy gái đẹp là chạy đi ngay… Không đúng, cậu ta chưa nhìn thấy người ta, chỉ nghe thấy giọng nói thôi đã chạy đi rồi! Đồ trứng thối! Không thể tha thứ cho con người này được! Hừ, dù sao hôm nay cũng là ngày cuối cùng, cậu ta đã chạy đi, từ giờ mình cũng không cần gặp lại cậu ta nữa!

Đúng! Mình không cần gặp cậu ta, vì thế cũng không cần cậu ta quay lại, mình phải nghĩ cách để thoát khỏi đây!

Nghĩ đến đó, Lạc Phán Phán không thể ngồi yên được nữa, bắt đầu nhìn bốn phía, tìm cách thoát ra ngoài.

Nhà vệ sinh rất rộng, lối thoát ra ngoài chỉ có cửa chính và một cửa sổ phía trên bồn vệ sinh. Cửa chính đã bị khóa rồi, không thể thoát ra ngoài theo lối ấy, hy vọng duy nhất là chiếc cửa sổ nhỏ.

Đây là tầng hai, cô nhớ ở dưới tầng một có một thảm cỏ mềm mại, nếu giữ được tư thế tiếp đất thì mức độ nguy hiểm không phải là cao. Cửa sổ là loại cửa bình thường ghép từ nhiều tấm kính có thể gỡ ra được. Cửa không to, một đứa trẻ tầm mười tuổi có thể chui qua. Dáng người cô nhỏ bé nên có lẽ chui qua cũng không khó. May mắn là nhà họ Hướng cũng không lắp lưới chống trộm, nếu không thì cô không thể thoát được.

Đứng trên nắp bồn vệ sinh, cô cẩn thận gỡ từng mảnh kính, sau đó leo qua thùng chứa nước lên cửa sổ. Nhìn xuống dưới thấy một thảm cỏ xanh mềm mại mát mắt, không có bất kỳ vật gì khác. Chỉ cần nhảy xuống là được tự do rồi.

Lạc Phán Phán bặm môi, nắm chặt bàn tay đang toát mồ hôi, hít một hơi thật sâu, nhảy xuống…

"Chẳng qua là cậu ta đi chụp vài bức ảnh với bạn thanh mai trúc mã mà thôi, sao cậu lại vội vàng tự sát vì cậu ta thế?"

Một giọng nói ấm áp có vẻ trêu đùa vang lên bên tai cô, sau đó cô rơi vào một vòng tay ấm áp, lực va mạnh quá khiến cho hai người lùi ra sau vài bước rồi mới đứng vững được.

Tại sao lại có người? Cô vừa mới nhìn xuống thảm cỏ, rõ ràng là không có ai! Lạc Phán Phán ngạc nhiên, vội vàng thoát khỏi cánh tay của người đó, quay người lại, trừng mắt hỏi: "Cậu là ai?".

Đó là một thiếu niên khôi ngô, tuấn tú,. Ccao khoảng 1m80 cm, mặc một chiếc áo phông màu vàng và một chiếc quần bò. Làn da mịn màng đến mức cô cũng phải ghen tị, đôi mắt to tròn thẳng thắn nhìn cô, đôi môi đẹp như hoa đóa tường vi, nở một nụ cười tuyệt đẹp để lộ hai má lúm đồng tiền.

Người này sao đẹp thế, hay không phải là người, không thể phải là một "hHoa tinh" bay ra từ vườn hoa chứ? Lạc Phán Phán đang phân vân trong lòng thì người đó nói,: "Ôi, gấu nhỏ yêu quý của tôi, chúng ta lại gặp nhau rồi!".

Lại? Vì sao cậu ấy ta lại dùng chữ "lại" này? Lạc Phán Phán nhìn cậu ta, nghi ngờ hỏi: "Chúng ta gặp nhau rồi sao?". KCó lẽ là không thể như thế. Nếu cô đã gặp một người khôi ngô như thế này thì chắc chắn cô phải có ấn tượng gì chứ.

"Ừ, hôm qua, cậu quên rồi à?" Cậu thiếu niên cười vui vẻ nhìn cô, nụ cười ấm áp như ánh mặt trời., "Tôi không thể quên được nụ cười vui vẻ của cậu trên cầu trượt, bóng dáng cậu trượt xuống bể bơi, ngây thơ, vụng về giống như chú gấu in trên áo vậy, rất đáng yêu."

Cầu trượt? Bể bơi? Ngay lập tức Lạc Phán Phán nhớ lại tòa biệt thự to đẹp, có một công viên nước lớn. Cô đoán ra được điều gì đó, cảnh giác nhìn cậu.

: "Hôm qua cậu cũng ở trong biệt thự à? Rốt cuộc cậu là ai?"

"Tôi?" Cậu thiếu niên nghiêng đầu nghĩ một lát, thành thật nói:, "Ừ, trên danh nghĩa thì tôi là em họ của Hướng Vũ Phàm!".

Em họ của Hướng Vũ Phàm? Là cậu em họ mỗi lần thấy Hướng Vũ Phàm thì thả chó Tibetan Mastiff ra sao?

Lạc Phán Phán rùng mình, căng thẳng cầm gấu áo, sợ hãi nhìn cậu ta lắp bắp: "Cậu… Cậu tìm tôi có việc gì?". Không phải là cậu taấy đến tính sổ với mìnhcô chứ? MìnhCô chân yếu tay mềm, không thể chịu được Tibetan Mastiff cắn đâu… Hay là cậu ta dẫn chó Tibetan Mastiff của cậu ta đi tìm Hướng Vũ Phàm thì đúng hơn…

"Cậu lo lắng gì thế? Yên tâm, tôi không thể thả chó cắn cậu được." Cậu thiếu niên đọc được cả suy nghĩ của cô, cười sảng khoái., "Chẳng qua tôi nhìn thấy có người tự sát, nên chạy lại xem mà thôi! Nói đi nói lại, không phải là hôm qua cậu và Hướng Vũ Phàm đã chơi rất vui vẻ ở bể bơi nhà tôi sao? Vì sao hôm nay lại nghĩ không thông như thế?"

"Ai bảo là tôi tự sát? Đó là tôi trốn ra ngoài, có hiểu không?" Lạc Phán Phán bực bội lườm cậu ta, quay người bỏ đi. Sách vở để ở nhà Hướng Vũ Phàm, buổi tối cô sẽ nhờ mẹ đến lấy, dù sao mẹ cô đi du lịch về từ hôm qua cũng không có việc gì làm.

Cậu thiếu niên vội vàng bước theo cô, vừa đi vừa nói: "Vì sao phải chạy đi như thế? Lẽ nào thấy Hướng Vũ Phàm đối xử tốt với cô bé đó nên cậu đố kỵ, không vui à?".

"Cắt! Vì sao tôi phải đố kỵ? Vì sao tôi phải không vui? Có thể thoát khỏi tên ngốc đó, tôi rất vui mừng! Về nhà tôi phải mua pháo để tự chúc mừng!" Lạc Phán Phán bực bội nói xong, không nén được tò mò hỏi,: " Điều đó… Vì sao cậu biết Hướng Vũ Phàm đi với bạn thanh mai trúc mã của cậu ta?".

"Tên tôi không phải tên là "Điều đó", tôi họ Hàn, tên là "Thần Dật". Cậu có thể gọi tôi là "Thần Dật". T, tất nhiên, nếu cậu thích thì cậu có thể gọi tôi là "anh Dật", tôi cũng không để tâm." Hàn Thần Dật cười nháy mắt với cô, nói khoe khoang: "Về cô bé mà cậu nói, trên đời này không có việc gì tôi không biết, trừ phi là tôi không muốn biết!". Sự thật là cậu nhìn thấy hai người đó đi cùng nhau trên đường…

Đương nhiên, Lạc Phán Phán không biết chuyện giữa Hướng Vũ Phàm và cô bé đó,. tTrên đời này có rất nhiều người không biết đến giữ thể diện là gì, cô cũng biết thế, chỉ là cô không ngờ ở một khu cao cấp như thế này mà cũng có những người không biết giữ thể diện. Lại còn anh Dật nữa! Đúng là đáng ghét!

Lạc Phán Phán bĩu môi rồi tiếp tục bước đi, trong lòng cảm thấy một sự rất khó chịu không tả được. Do dự vài giây, cô lại hỏi: "Thế… cậu có biết quan hệ giữa cô bé đó và Hướng Vũ Phàm là thế nào không?".

"Ha! Tôi đã bảo là cậu đố kỵ mà!" Hàn Thần Dật nhìn vẻ bối rối của cô, cười có vẻ thú vị trước phản ứng của cô., "Rõ ràng là cậu thích Hướng Vũ Phàm rồi đúng không?"

"Mình…" Lạc Phán Phán bị Khanh Nhi nói thế, do dự một lát rồi mới khổ sở kể cho người bạn th
<<1 ... 45678 ... 16>>
Tags: truyện, teen, Lần, đầu, biết, yêu, , , ,
Cùng Chuyên Mục :
truyện teen Cô nhóc đại ca
truyện teen Lần đầu biết yêu
truyện teen Gía như chưa từng quen
Truyện teen Cuộc hẹn giả mạo full
truyện teen Có lẽ là định mệnh
Truyện teen tao biết rồi - tao yêu mày
truyện teen Vợ chồng online
truyện teen Tớ dừng lại rồi…Cậu đi tiếp nhé !
truyện teen Thử yêu lần nữa
truyện teen Nụ hôn trong mơ
Có khi nào bước trên đường đời tấp nập
Ta vô tình phập chúng em
Admin:Dương sô ciu
Liên hệ: 0962160127
Mail: duong duong@gmail.com