watch sexy videos at nza-vids!
Tải vềXEM GÁI GỌI TẠI ĐÂY >>Danh Sách Gái Gọi Cao Cấp Khu Vực Hà Nội...
Danh Sách Gái Gọi Cao Cấp Khu Vực Sài Gòn....



wap giải trí miễn phí cho di động
HomeGame HotGame pro18+chat room
Clip 18+Nóng hết cả người
Tuyển tập clip cực phê xem sướng rên người
...
Trang chủ > truyện tuổi teen
truyện teen Gía như chưa từng quen
A2 nhocbuon90 (Admin) [ON]
#1 zuzu9x.sextgem.com
âu lò dò đi tới. Anh soi Mạnh Nguyên kĩ tới mức Mạnh Nguyên đã nghĩ rằng mặt mình đã bị anh làm cho thủng mất một lỗ.

- Ê, lúc bị ốm cậu uống nhầm thuốc gì thế?

- Gì là gì?- Mạnh Nguyên nhăn mày.

- Vậy sao tính tình thay đổi chóng mặt vậy?

- Hơ, bộ không tốt sao?

Thành Nam ngẩn người nhìn nụ cười mỉa mai của Mạnh Nguyên rồi lại há hốc miệng khi thấy anh và Vũ Hân cười nói rời khỏi phòng họp. Ngay lập tức Hữu Thiên bị giữ lại dù rằng người này cũng đang tính bước đi.

- Này, tôi đúng đúng không?

- Đúng cái gì?

- Mạnh Nguyên Vũ Hân. Vũ Hân Mạnh Nguyên.

- Vậy cậu định nghĩ sao nữa?

- Hôm trước chẳng nhẽ… là thú tội với cái tên tính tình nắng mưa kia à?

Hữu Thiên bỏ đi một nước, mặc kệ Thành Nam đứng sau vẫn đang tự suy nghĩ một mình.



- Anh xem xong bản thiết kế rồi à?

Vũ Hân đứng trước mặt Mạnh Nguyên rồi nhìn mấy bản vẽ trên bàn anh. Thấy anh chăm chăm nhìn mình mà không trả lời cô bèn ngước lên. Nhưng ngay lúc đó, anh đã nhanh chóng đứng ra sau và ôm lấy thắt lưng cô. Tấm lưng bé nhỏ của cô lại nằm gọn trong vồng ngực rộng lớn của anh. Hơi thở nhè nhẹ nhưng cũng có chút gấp gáp của anh khiến cô tê dại.

- Anh sao vậy?- Cô hỏi nhỏ.

- Đang nạp năng lượng.

Vũ Hân cười ra đằng mũi. Tay cô nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay anh rồi xoa xoa. Cô không nghĩ mình lại có được một ngày hạnh phúc như ngày hôm nay, có thể yên lòng mà ở trong vòng tay anh như thế này. Tất cả xảy đến quá nhanh, nhanh tới mức cô cứ nghĩ mình vẫn đang chìm đắm vào một giấc mơ nào đó. Đột nhiên cô có cảm giác gì đó rất kì lạ. Đôi mắt cô bỗng mở to như bị đánh động, rất bình tĩnh cô khẽ xoay người lại.

Chết tiệt, cô lại đúng rồi… Ánh mắt anh lúc này nhìn cô không bình thường chút nào.

- Anh biết em rất biết cách ăn mặc.- Mạnh Nguyên cố cười.- Nhưng mặc như vậy tới công ty là không được.

W là công ty thời trang nhưng tuyệt nhiên công ty không hề bắt buộc nhân viên phải mặc đồng phục như những công ty khác. Trái lại nhân viên của W lại ăn mặc rất style, rất cá tính nhưng không hề quá đà. Vũ Hân nghe Mạnh Nguyên "buộc tội" mình xong liền tự nhìn lại bản thân mà đánh giá. Hôm nay, cô mặc một chiếc áo chiffon màu trắng, áo khoác màu đen mỏng đi kèm với chân váy cũng màu đen. Tổng thể thì cô… đâu có chỗ nào "phù hợp" với những câu vừa rồi của Mạnh Nguyên đâu.

- Em làm sao chứ?- Cô nhìn anh thắc mắc.

Mạnh Nguyên nhìn cô, trong đáy mắt là sự bực dọc. Cứ nhìn vào chiếc áo mỏng manh cô đang mặc là anh nhớ tới bộ váy khiêu khích đêm hôm trước. Giờ nghĩ lại là anh thấy nóng cả người. Không hiểu sao lại trút giận lên chiếc áo của cô nữa.

- Nhưng chiếc áo này trễ cổ hơn nữa lại quá mỏng.- Mạnh Nguyên chỉnh chỉnh lại chiếc áo cô đang mặc. Rất may là cô còn mặc một chiếc áo khoác ngoài chứ không…

Vũ Hân nhìn gương mặt Mạnh Nguyên lúc ấy mà bất giác thấy lòng rất ấm áp nhưng cũng có chút ngài ngại. Ban nãy khi đứng sau cô và ôm cô như thế, chắc chắn anh đã thấy những gì… không nên thấy. Cơ thể anh cũng vì thế mà có thay đổi, hơi thở cũng khác. Vũ Hân từ trước tới nay rất nhạy bén trong những vấn đề này. Ngay cả khi có qua lại với Minh Huy, cô cũng chưa bao giờ để anh ta động vào mình. Dù ôm cũng chưa từng. Những gì những người đàn ông nghĩ đều lộ rõ trong đáy mắt. Chính vì thế cô luôn giữ một khoảng cách nhất định với những người đàn ông xung quanh. Tất cả hầu như không thể qua được mắt cô.

- Chiều tan làm đợi anh!

- Hử?

- Em cứ biết thế.

Dù rất dịu dàng và biết cách quan tâm nhưng Mạnh Nguyên đôi lúc cũng rất bá đạo. Cái tính hay ra lệnh và buộc người khác phải làm theo ý mình vẫn không hề thay đổi. Tuy nhiên Vũ Hân lại rất thích tính cách đó của anh.



- Em với cậu ấy sao rồi?

Hữu Thiên mắt nhìn mấy bản thiết kế, xem xét một cách tỉ mỉ nhưng miệng thì lại hỏi một câu không hề liên quan. Vũ Hân ngước nhìn anh, ánh mắt tập trung lại trở nên lơ đãng. Cô có chút bối rối trước anh.

- Em không biết mình làm thế là đúng hay sai.

Hữu Thiên đặt tập thiết kế xuống bàn rồi lại nói chuyện với cô.

- Nếu điều đó làm em thấy tốt hơn, chẳng phải anh đã nói thế với em sao?

Vũ Hân nhẹ cười. Người hiểu cô nhất là Hữu Thiên và người mà cô không bao giờ qua mặt được cũng là Hữu Thiên. Hôm đó cô say nhưng không hề mất đi lí trí. Cô say nhưng không phải sáng tỉnh dậy là quên hết những điều đã xảy ra vào tối hôm trước đó. Tất cả như một thước phim quay chậm diễn ra trong đầu Vũ Hân. Chỉ là cô muốn trốn tránh mà không muốn đối diện với nó mà thôi. Hữu Thiên cũng biết cô là một người bản lĩnh, cô không dễ gì mà có những hành động quá khích khi say. Nhưng anh cũng không muốn vì đang mệt mỏi và muốn xả stress mà lại khiến người khác mãn nhãn như vậy. Bởi hôm đó cô quả thực là quá nóng bỏng trong bộ váy đen quyến rũ ấy.

- Nếu anh ấy biết…

- Cuộc đời này không có nếu như.- Hữu Thiên nhìn cô.- Tất cả đều rất thực tế.

Vũ Hân cười nhẹ. Nếu trên đời này có hai chữ nếu như thì cô sẽ không đánh mất nhiều thứ như thế, cô cũng không tốn thời gian để tìm lại chính mình như thế. Nếu trên đời này có hai chữ nếu như, cô sẽ được gặp Mạnh Nguyên sớm hơn, sẽ yêu anh sớm hơn và được hạnh phúc sớm hơn. Giờ cho dù cô đã chấp nhận anh thì những mặc cảm trong cô vẫn không hề nguội lạnh. Lúc nào tâm trí cô cũng hiện lên những ý nghĩ vẫn vơ khiến cô phải sợ hãi. Nếu cô cứ mãi đẩy anh ra xa thì chẳng phải cô rất vô tâm và ích kỉ hay sao? Nhưng… cô chấp nhận anh thì đã là ích kỉ và vô tâm hơn gấp vạn lần rồi…

- Vậy thì đáng lẽ ra em phải yêu anh mới đúng!- Vũ Hân cúi đầu tiu nghỉu.- Nhưng trái tim anh đâu có hướng về em.

- Đang châm chọc anh đó à?

- Em thực sự muốn biết đó là ai! Người đã làm anh rung động như thế rốt cuộc là một người như thế nào?



Vũ Hân đã có cảm giác rờn rợn khi Mạnh Nguyên đưa cô tới một trung tâm thương mại. Tiếp đó cô lạnh sống lưng khi nụ cười của anh mỗi lúc một tà ác, một bí hiểm. Và quả đúng như Vũ Hân dự đoán, Mạnh Nguyên lôi cô vào một shop thời trang và liên tiếp chọn đồ cho cô. Lần đầu tiên cô thấy anh thản nhiên bỏ qua những lời nói của cô như thế.

Anh hứng chí cầm một chiếc váy màu đen ôm sát lên nhưng chợt nhớ ra gì đó thì liền trả nó về chỗ cũ.

- Em không mặc mấy thứ này đâu, trông kì chết.

Vũ Hân bất bình khi Mạnh Nguyên ướm vào người cô một chiếc áo sơ mi khá là kín đáo, đã vậy lại còn diêm dúa nữa. Dù cô rất tin tưởng Mạnh Nguyên về style của anh nhưng… cô quả thực không hợp với những loại quần áo như thế này.

- Anh thấy nó đẹp mà.- Mạnh Nguyên nheo mắt tinh nghịch nhìn cô.

- Đó là anh thấy.- Vũ Hân cãi lại. Cô giật lấy chiếc áo từ tay Mạnh Nguyên rồi treo lại lên mắc.- Đồ của em rất tử tế, không mang tính khêu gợi. Chỉ có anh hay nghĩ lung tung thì mới nghĩ vẩn vơ như thế thôi.

- Giờ về nhà, anh mà tìm được chiếc váy nào hở trước hở sau thì đừng trách anh.

- Mấy chiếc váy đi dự tiệc không hở thì chẳng nhẽ lại kín à?

Đầu Mạnh Nguyên như muốn nổ tung. Anh không phải dạng người cổ hủ nhưng bảo anh để người anh yêu ăn mặc mát mẻ để thiên hạ nhìn thì đừng có hòng. Vũ Hân thì bặm môi nhìn anh, cô kiên quyết không để anh mua mấy thứ đồ này cho mình. Thứ nhất là quá đắt, thứ hai là mặc vào trông cô già đi cả chục tuổi, thứ ba là… nó không hợp với cô.

- Ừ, được rồi.- Mạnh Nguyên gật đầu.- Em lựa một bộ đi.

- Sao tự dưng…

- Anh muốn dẫn em đi gặp một người.- Mạnh Nguyên nhìn cô bằng ánh mắt yêu chiều.- Một người rất quan trọng đối với anh.

Vũ Hân khẽ cười. Trong thâm tâm cô đã có thể đoán ra được đó là ai. Cô quay người rồi chọn đồ cho mình. Nếu người đó đúng là người mà cô đang nghĩ thì quả thực cô rất khâm phục sự nhạy bén của bản thân. Nhưng dù đó có là ai thì cô cũng đã khẳng định được một điểu rằng, đối với Mạnh Nguyên cô đã thực sự là một người quan trọng để có thể giới thiệu cô với người mà anh coi trọng kia.

Nói là để Vũ Hân tự lựa đồ nhưng Mạnh Nguyên vẫn nêu ra ý kiến của mình làm Vũ Hân thay đi thay lại bao nhiêu lần. Cuối cùng thì vẫn về bộ váy cô chọn đầu tiên.

- Có phải anh thấy em hiền lành dễ bắt nạt không?- Vũ Hân cắn môi nhìn Mạnh Nguyên.

Anh cũng nhìn cô bằng ánh mắt chân thành. Sao cô gái này lại nghĩ anh đang bắt nạt cô cơ chứ? Anh muốn yêu thương cô còn chưa đủ thì sao có thể bắt nạt cô được.

- Em thấy anh yêu thương em nhiều hơn hay bắt nạt em nhiều hơn?

Vũ Hân hoàn toàn không nghĩ Mạnh Nguyên sẽ trả lời như vậy. Cô lặng thinh nhìn anh, nhìn vào đôi mắt ấm áp của anh, cô thấy tim mình trở nên kì lạ hơn bao giờ hết. Một cảm giác rộn ràng nhưng cũng rất hạnh phúc.

Mạnh Nguyên tiến lại gần và đặt tay vào má cô khẽ xoa xoa. Một cảm giác ấm áp len lõi giữa tâm trí hai người.

- Hân à! Khi nhìn thấy em lần đầu tiên, anh đã có ý nghĩ rằng anh muốn bảo vệ em. Giờ… hãy để anh bảo vệ em, nhé!

Lần đầu tiền…

Muốn bảo vệ em…

Hãy để anh bảo vệ em…
Vũ Hân đặt chân tới nhà hàng Au Manoir De Khai nằm trên đường Điện Biên Phủ thuộc Quận 3. Đây là một trong những nhà hàng nổi tiếng nhất ở đất Sài thành về ẩm thực Pháp. Nhìn từ bên ngoài, trang viên "Au Manoir de Khai" như một chốn tách biệt, kín cổng cao tường.

- Cô Dương Vũ Hân?- Một người phục vụ nam bước ra cúi chào.

- Vâng.

- Ông Minh Huy đang đợi cô. Mời cô đi theo tôi.

Bước qua chiếc cửa gỗ chạm khắc uy nghi là một khu vườn thơ, phong cảnh hữu tình bao quanh ngôi biệt thự cổ kiến trúc kiểu Pháp sang trọng. Cảm nhận chung là một màu xanh mát, không gian khoáng đãng, nồng nàn hương hoa sứ. Nếu là về đêm, trang viên sẽ lung linh trong ánh nến...

Nhà hàng bài trí không như những nhà hàng thông thường, khu vườn chỉ vài ba bộ bàn ghế nhỏ. Phía trong nhà, bước qua sảnh chờ là một phòng khách mini ấm cúng. Vũ Hân bước qua chiếc cầu thang uốn kiểu Pháp là đến những phòng riêng, nhỏ, xinh và đậm chất lãng mạn Pháp những năm cuối thế kỷ XIX.Những tác phẩm nghệ thuật cổ điển sống động, những chiếc bàn phủ da báo uy nghi dễ làm cô ngẩn ngơ ngắm nhìn.

Người phục vụ mở cảnh cửa phòng VIP rồi mời Vũ Hân bước vào. Minh Huy đã ngồi ở đó đợi cô. Cái dáng vẻ đạo mạo, lúc nào cũng kiêu ngạo đầy tự tin ấy đã từng khiến Vũ Hân kính phục và đem lòng cảm mến. Nhưng sao giờ, khi tất cả mọi chuyện đã qua, cô lại không thể chấp nhận anh ta thêm một lần nữa. Thấy cô đang đi tới, Minh Huy đứng dậy mỉm cười chào cô rồi kéo ghế mời cô ngồi.

- Anh không cần phải chu đáo như thế đâu.

- Anh chỉ làm thế khi ở cạnh em thôi.

Hơi thở của Minh Huy phả vào mặt Vũ Hân khiến cô hơi rùng mình. Việc chấp nhận cuộc hẹn hôm nay quả thực là có chút nguy hiểm. Từ khi rời bỏ Minh Huy tới giờ, cô đã luôn bị anh ta đeo bám. Cô biết người đàn ông trước mặt mình lúc nào cũng tỏ ra rộng lượng, hành xử luôn đúng mực nhưng lại có thể dùng mọi thủ đoạn để có thể đạt được thứ mình mong muốn. Ánh mắt ấy lúc nào cũng chứa đựng đầy yêu thương thậm chí có lúc là tôn thờ. Có điều Minh Huy đã đi quá xa, và đã có lúc lừa gạt cô. Cô không thể làm bạn với anh ta chứ đừng nói với việc quay lại làm người tình của anh ta.

Sáng nay, khi nhận cuộc điện thoại của Minh Huy và nghe anh ta nói anh ta muốn gặp cô lần cuối trước khi ra Hà Nội, sau đó sẽ từ bỏ cô và không theo đuổi cô nữa. Nghe thấy thế Vũ Hân mới quyết định gặp anh ta lần cuối nhưng cũng không chắc anh ta không giở thủ đoạn gì đó với cô. Dù rằng tối nay cô có hẹn với Mạnh Nguyên để cùng anh đi gặp một người.

- Chỉ là một bữa cơm thôi, em không nên căng thẳng như thế.

Minh Huy nhìn cô rồi cười. Vẫn là nụ cười yêu chiều và ánh mắt dịu dàng nhưng Vũ Hân lại chẳng hề động lòng. Bảo cô làm bạn với người khiến mình mệt mỏi và sợ hãi liệu có được không? Cô nhìn Minh Huy không chút cảm giác rồi nhấc ly rượu vang mà người phục vụ đã rót lên khẽ chạm vào cốc của anh ta.

- Lần đầu tiên và cũng là lần cuối chúng ta ngồi riêng với nhau thế này.

- Mong rằng anh sẽ giữ lời.

Vũ Hân rồi uống hết chỗ rượu trong ly để tỏ vẻ dứt khoát. Minh Huy chỉ cười, anh cũng uống hết ly rượu rồi bắt đầu trò chuyện với Vũ Hân.

- Món patê gan ngỗng ở đây rất ngon.- Minh Huy nói khi Vũ Hân đang dùng bữa.- Nếu dùng kèm với salad, vài miếng nho tươi, bánh mì nướng và một ly rượu vang Sauternes, hay ức và gan vịt kiểu Mille Feuille thì không còn gì tuyệt vời hơn.

- Không phải anh kêu tôi ra đây chỉ để nói về mấy món ăn này chứ?- Vũ Hân không hề để ý tới những lời nói của Minh Huy.

- Haha, em nhạy cảm quá rồi đấy Vũ Hân!- Minh Huy bật cười trước vẻ mặt nghiêm nghị của Vũ Hân.- Anh chỉ muốn cùng em ăn một bữa và nói chuyện với em thôi.

- Giữa chúng ta đâu có gì để nói.

- Anh biết em đang tức giận việc giữa anh và Như Dương.- Minh Huy ngồi thẳng lưng rồi giải thích.- Quả thực sự việc không như em nghĩ.

- Anh không phải giải thích.- Vũ Hân vẫn ăn một cách bình thường. Cô uống một chút rượu vang cho vị món ăn thêm thanh hơn.- Tôi cũng không muốn hiểu thêm về chuyện đó.

- Anh yêu em, Vũ Hân.- Ánh mắt đắm đuối của Minh Huy làm Vũ Hân dừng bữa.- Anh không hề có chút tình cảm nào với Như Dương cả. Người anh yêu là em, Vũ Hân.

- Cô ta là vợ anh đó, Minh Huy. Anh nói vậy mà nghe được sao?

Vũ Hân nhìn Minh Huy nhưng dường như hình ảnh anh ta đang mờ dần trong mắt cô, đầu cảm thấy hơi choáng váng. Cô nhìn Minh Huy, đáy mắt anh ta vẫn là sự khát khao cô tới tột cùng. Vũ Hân vẫn tỏ ra bình thường và buông dao, nĩa xuống. Cô từ từ đứng dậy rồi nhìn Minh Huy bằng ánh mắt dịu dàng nhất mà mình có.

- Tôi vào phòng vệ sịnh một lát.

- Ừ!

Minh Huy gật đầu rồi bóng Vũ Hân khuất sau cánh cửa. Cô chạy như điên vào phòng vệ sinh rồi móc họng để chỗ rượu ban nãy ra hết. Chết tiệt, cô chửi thầm cái tên xấu xa đang ngồi trong căn phòng kia. Cô đã biết chắc hắn sẽ giở trò gì đó nhưng không nghĩ tới việc hắn cho thuốc vào ly rượu. Thứ thuốc này không phải là thuốc mê bởi Vũ Hân thấy mình không hề buồn ngủ. Cô chỉ thấy đầu óc choáng váng và cơ thể thì đang nóng lên một cách bất thường.

Vũ Hân tựa vào tường rồi lôi trong túi ra chiếc điện thoại. Mắt cô mờ mờ ấn nút mà không rõ mình đang ấn cái gì nữa. Vũ Hân buông rơi điện thoại, quả thực cô thấy trong người rất khó chịu, hệt như có hàng ngàn con kiến đang bò trên cơ thể mình vậy. Không muốn gục tại chỗ, cô cố gắng tỉnh táo hất nước vào mặt mong tìm được sự mát mẻ để chế ngự cơn nóng hừng hực kia. Một cảm giác thoái mái xộc tới khiến Vũ Hân kêu lên khe khẽ.

Tiếng bước chân ai đó đang tới gần, ai đó đang đi vào. Cánh cửa phòng vệ sinh bật mở, một người con gái đứng đó nhìn Vũ Hân với ánh mắt hoảng hốt.

- Chị Hân…

Vũ Hân ngước nhìn người đó nhưng không hề nhận ra đó là ai. Cô gái đó nhanh chóng tới bên Vũ Hân rồi nhấc cô dậy. Đôi mắt ngây dại của Vũ Hân khiến cô gái đó giật mình. Cô nhanh chóng lấy điện thoại ra và gọi cho ai đó.

- Anh à, là em. Anh mau tới đây đi, chị Hân…

Vũ Hân như trong cơn mê loạn, đầu óc ong ong và chẳng hiểu chuyện gì đang diễn ra. Rốt cuộc cô gái này là ai mà lại biết tên cô và vừa rồi cô ấy đã gọi cho ai. Vũ Hân cảm thấy khó chịu tới mức muốn nổ tung. Cô gái bên cạnh cứ liên hồi gọi tên cô nhưng cô thực chẳng ý thức được mình đang làm gì nữa.

- Chị Hân, chị có sao không?

- … Ư… khó chịu quá…- Vũ Hân bắt đầu mất kiểm soát và đang giằng xé áo của mình.

- Đừng!- Cô gái hét lên.- Trời ơi, chị sao vậy?

Cô gái đang không biết phải làm gì thì cánh cửa phòng vệ sinh bật mở.

- Mạnh Nguyên…- Vũ Hân cố mở to mắt để nhìn cho kĩ.

Đúng, chính là Mạnh Nguyên. Điều bất ngờ là anh đã có mặt ở đây sau Vũ Hân có vài phút. Cuộc hẹn của anh không phải là với khách hàng hay đối tác nào quan trọng mà lại chính là cô thư ký xinh đẹp cũng là vợ của Minh Huy, người đã từng gây hiềm khích với Vũ Hân, Như Dương. Anh không hiểu vì sao cô ta lại mời cơm anh nhưng chỉ nghe việc đó liên quan tới Vũ Hân là anh lại đồng ý. Dù rằng trong lòng anh, anh vẫn không hề quên câu chuyện giữa Vũ Hân và cô ta, cũng không muốn tìm hiểu thêm nhưng anh cũng không thể bỏ qua việc gặp Như Dương. Quả thực anh không hiểu sao anh lại tin lời cô ta. Nhưng anh cũng không để yên kẻ nào dám động vào Vũ Hân.

Khi nghe Như Dương nói Minh Huy sẽ làm gì đó với Vũ Hân mà anh không tin. Anh cũng không nghĩ Vũ Hân nói có hẹn với bạn mà người đó lại là Minh Huy. Cho tới khi anh nhận điện thoại thì mới nhận ra lời Như Dương nói là thật. Anh chạy thẳng tới nhà vệ sinh nữ và thấy Vũ Hân đang ngồi dựa lưng vào tường, áo sơ mi trắng ướt hết cả, đầu tóc vẫn còn tàn tích của nước. Anh không hiểu sao Vũ Hân lại có bộ dạng đó nhưng anh không quan tâm nữa, anh chạy tới và xốc cô dậy.

- Vũ Hân…

- …

- Chị ấy không còn tỉnh táo đâu.- Cô gái kia nhìn anh.

- Cuộc hẹn hôm nay…

- Không sao, anh đưa chị ấy về đi đã!! Em rất lo cho chị ấy!

- Ừ!!

Người Vũ Hân khá nóng nhưng rõ ràng tâm trí cô đang hoảng loạn nên mới nhìn Mạnh Nguyên bằng ánh mắt đa tình như thế. Anh biết ánh mắt của Vũ Hân có thể đánh gục người đối diện. Ánh mắt biết nói ấy quả thực rất mê hồn, rất quyến rũ nhưng anh không nghĩ hôm nay cô lại nhìn anh như vậy. Anh bế cô lên rồi đi nhanh ra khỏi nhà hàng. Có biết bao người nhìn anh và Vũ Hân nhưng anh chẳng có thời gian để để ý tới những lời xì xầm, bàn tán đó.

Cùng lúc ấy, cánh cửa căn phòng VIP, nơi mà Minh Huy đang ngồi được mở ra. Ánh mắt anh ta lộ rõ vẻ hốt hoảng khi người đứng đó không phải là Vũ Hân mà lại là Như Dương. Cô ta mỉm nụ cười giễu cợt rồi tiến tới và ngồi xuống chiếc ghế trước mặt Minh Huy.

- Em… em tới đây làm gì vậy?

- Anh không phải tìm cô ta đâu.

Như Dương cười khinh bỉ khi thấy Minh Huy đang đưa mắt ra cánh cửa, có lẽ anh ta đang sợ nếu Vũ Hân trở lại sẽ gặp Như Dương. Điều đó quả thực đối với anh ta lúc này là không hề tiện. Như Dương hứng thú nhìn khuôn mặt lộ rõ vẻ ngạc nhiên của Minh Huy.

- Cô ta sẽ không trở lại đâu.

- Cô đã làm gì cô ấy?

- Giúp cô ta thoát khỏi bàn tay của anh.

- NGUYỄN NHƯ DƯƠNG…- Minh Huy hét lên, anh ta hất những món ăn trước mặt mình xuống đất khiến chúng va vào nhau tạo thành những tiếng kêu đinh tai, nhức óc.

- Anh có quyền gì mà gọi tên tôi? Hạng người như anh có tư cách gì?

Như Dương ngay lập tức bị Minh Huy túm lấy, anh ta nhìn cô chằm chằm, hay tay nắm chặt lấy bả vai Như Dương như muốn bóp chết cô. Như Dương lại không hề tỏ ra đau đớn, cô ta cũng đáp trả ánh mắt ấy bằng một tia nhìn lạnh nhạt không kém.

- Tôi phá chuyện vui của anh phải không?

- Khốn kiếp.- Minh Huy nghi
<<1 ... 1516171819>>
Tags: truyện, teen, Gía, như, chưa, từng, quen,
Cùng Chuyên Mục :
truyện teen Cô nhóc đại ca
truyện teen Lần đầu biết yêu
truyện teen Gía như chưa từng quen
Truyện teen Cuộc hẹn giả mạo full
truyện teen Có lẽ là định mệnh
Truyện teen tao biết rồi - tao yêu mày
truyện teen Vợ chồng online
truyện teen Tớ dừng lại rồi…Cậu đi tiếp nhé !
truyện teen Thử yêu lần nữa
truyện teen Nụ hôn trong mơ
Có khi nào bước trên đường đời tấp nập
Ta vô tình phập chúng em
Admin:Dương sô ciu
Liên hệ: 0962160127
Mail: duong duong@gmail.com