watch sexy videos at nza-vids!
Tải vềXEM GÁI GỌI TẠI ĐÂY >>Danh Sách Gái Gọi Cao Cấp Khu Vực Hà Nội...
Danh Sách Gái Gọi Cao Cấp Khu Vực Sài Gòn....



wap giải trí miễn phí cho di động
HomeGame HotGame pro18+chat room
Clip 18+Nóng hết cả người
Tuyển tập clip cực phê xem sướng rên người
...
Trang chủ > truyện tuổi teen
truyện teen Cô nhóc đại ca
A2 nhocbuon90 (Admin) [ON]
#1 zuzu9x.sextgem.com
hị 1 mình thôi, chị có cần tụi em đi theo không?
- Không cần đâu
Nó soi lại mặt mình trong gương, thật tệ hại. Mái tóc rối xù, làn da xanh nhợt nhạt, đôi môi khô nứt nẻ không còn sức sống, đôi mắt thâm quầng, sưng mọng. Đã bao lâu rồi nhỉ, phải, đã 2 tuần rồi chưa gặp hắn, không biết giờ hắn làm gì nhỉ. Với tay lấy cái lược chải lên mái tóc của mình, nó tự cười khẩy 1 cái chế nhạo bản thân quá ngu ngốc. Tại sao lại phải buồn vì 1 thằng con trai chứ, tình yêu chỉ là món đồ chơi mà thôi
Kịch, chiếc mô tô dừng xe trước cồng trường, cô gái bước xuống, cời nón bảo hiểm ra, cô mang theo mình cơn gió lạnh. Nhìn cô thật đáng sợ, gương mặt không mang theo 1 chút biểu cảm, có lẽ nó đã bị để quên. Đôi mắt kẻ chì sắc lẹm, nhìn quanh.
Bước thật chậm, cô tiến vào sân trường. Thật vắng lặng, không hề có học sinh, mà hôm nay là chủ nhật, chỉ có bóng của một người đang đứng đợi.
- Đến đúng giờ lắm_Người ấy nở nụ cười xã giao mang theo nhiều hiềm khích
- Chị cần gặp tôi_Nó tiến lại gần
- Phải, nghe đâu mày thất tình rồi hả?_Cô ta đứng soi lại mấy cái móng vừa mới sơn xong rồi liếc nhìn nó chế nhạo_Thật tội nghiệp_Nó khựng lại, mặt tối sầm
- Ai nói chị biết
- Hà, cả trường biết hết rồi. Hotgirl khối 11 bị bỏ rơi, đáng thương làm sao_Nguyệt Nga đi vòng quanh, cầm mấy lọn tóc nó xoăn trên đầu ngón tay rồi giựt mạnh_Giờ thì mày hiểu cảm giác của tao chưa con khốn, chính mày từng hại tao khổ sở với Nhật Thiên, trời phạt mày rồi đấy
Chát, một cái tát hạ xuống khuôn mặt của nó. Hằn 5 ngón tay đỏ lựng. Cô ta đẩy ngã nó xuống, đánh, đạp, dẫm, làm bất cứ thứ gì có thể khiến cô ta hả dạ. Bốp, một cứ đạp vào lưng, ảnh hưởng đến phổi khiến nó thở dốc. Cú thứ 2 rồi thứ 3. Nguyệt Nga dừng lại, cảm thấy những biểu hiện bất thường từ nó.
- Ra là mày bị hen, thú vị thật
- Hộc hộc…._Nó không nói gì, gắng lục tìm trong túi ống thở.
Nguyệt Nga đá cái túi văng ra, cái ống thở lạc vào đám cỏ phía xa.
- Để coi nếu không có ống thở thi mày làm sao, tận hưởng cái chết dần dần nhé!
Nó nghiến chặt răng, cơn tức ngực siết mạnh phổi nó, nó đón nhận hình ảnh mờ ảo phía trướng, đuối sức lắm rồi, đôi tay run run bấu chặt lấy mặt đất rồi từ từ buông ra. Nó ngất lịm.
Tít tít, tiếng máy móc đập vào tai nó. Mình đang ở viện à? Nó từ từ mở mắt, Trên mũi là những đầu dây dẫn oxi. Đầu choáng váng, mệt. Vị bác sĩ đẩy cửa bước vào, gõ ngón tay lên chồng sổ sách
- Lần sau cô chú ý, đi đâu cũng phải mang ống thở, lần này may mà có bạn trai cô cứu chứ nếu không là cô mất mạng rồi
Nó gật đầu nhẹ tỏ ý biết rồi. Mà bạn trai là ai, nó đã có ai đâu. Hàng đống suy nghĩ chập chùng hiện ra trong đầu.
Ra viện, nó lang thang trên đường. Tiếng nhạc xập xình từ 1 quán bar lớn bên kia đường thu hút nó. Trời dù sao cũng tối lắm, vào đây 1 tí cũng chằng sao đâu. Nó đặt chân vào quán. Bước đến quầy rượu, nó chỉ gọi 1 li Vodka nhỏ rồi lần lượt từ li này đến li khác, chỉ đến khi có 1 tên lạ bước đến chảo hỏi
- Em đến 1 mình hả?_Hắn đưa li rượu của mình lên tỏ ý muốn cụng li
- Hừ_Nó nhếch mép coi thương, cái lũ chíp hôi này mà cũng đòi làm quen
- Em cá tính đấy, làm bạn gái anh nhé!_Hắn tiếp tục đưa ra những lời đường mật
- Thằng điên, mày cút đi, tao đang bực
- Á à, cô em dám đụng đến anh à? Trước giờ chưa có ai từ chối anh đâu đấy
- Thì sao, Biến_Nó nhả ra từng chữ rồi quay sang chỗ khác. Không hiểu hôm nay là ngày gì mà xui tận mạng.
- Con kia_Tên đó siết mạnh cổ tay nó, đẩy ngược ra đằng sau khiến rượu đổ ra người hắn
Tên đó vung tay định tát nó thì bất chợt ngừng lại. Hắn bất tỉnh mà ngất xỉu, nó cảm thấy lạ lùng, bỏ chạy ra ngoài.
- Lần sau có đi chơi cũng phải cẩn thận chứ_Giọng nói quen thuộc
- Duy_Nó ngạc nhiên đưa mắt lên nhìn rồi ôm chầm lấy. _nếu cậu là ảo ảnh thì đừng rời xa tôi, tôi xin đấy_Nó khóc nấc lên, bây giờ nó cũng ngà ngà say rồi, chẳng thể phân biệt được thật ảo.
Hắn lặng im chẳng thể nói gì. Cả tuần không gặp mà nó suy sụp quá. Bị người ta đánh cũng không kháng cự, nếu hắn không đi dạo ngang qua trường cũng chẳng thể cứu nó được. Bây giờ nó cũng mang mùi rượu hư hỏng trên người. Vòng tay ôm lấy nó, hắn buột miệng
- Tôi yêu Hằng

Chap 30:
Cổ họng khô khô đắng đắng, nó với tay định lấy cốc nước ở đầu giường nhưng sao với hoài không được, nhích người lên tí xíu, vẫn chỉ là tay nó khua khoắng trong không khí loạn xạ. bực mình, nó bật dậy. Tik tak tik tak, mặt ngáo ra, nơi này không phải nhà nó mà trông cũng quen phết. Đột nhiên cửa phòng bật mở, tên khỉ gió Đông cười khì khì:
- Mãi giờ mới dậy, chị ngủ như heo ấy
- ……_Đáp lại là một sự im lặng, nó đang bận khởi động lại bộ não yếu ớt
- Gì vậy, bị câm rồi hả?_Tên đó huơ huơ cái tay trước mặt nó
Bốp bịch chát. Nó phi liên tiếp mùng mền chăn gối. tất cả những gì có thể là đem phóng lao hết, nó gầm gừ
- Cậu lợi dụng tôi tối qua say nên giở trò gì rồi hả tên khốn kia, tôi đang ở đâu đây. Này thì chết đi nè, đồ sàm sỡ. Chết đi, chết đi_Mỗi cái “chết đi” là 1 cái gối phi vào mặt thằng nhỏ. Đông rối rít
- Chị nghe tôi giải thích đã chứ bạo lực gia đình í lộn bạo lực học đường không ổn đâu.
- Nói đi_Nó dừng tay, khảo cung hắn, chống nạnh nhe nanh nhe vuốt. Thằng nhỏ vừa rúm ró vừa sợ sệt thành thật
- Là tối qua chị say quá nên Duy đưa chị về chứ đâu phải là tôi đâu. Ức hiếp người quá đáng à
- Hử, cậu đang kể chuyện cười à? Không mắc cười đâu nhá_Nó giơ cú đấm lên
- Đâu, em thề, xin chị nghe em nói. Là vầy, tối qua Duy thấy chị vô quán bar nên cũng vô theo. Ai dè, thấy chị bị người ta “bắt nạt” nên đánh vào gáy làm tên đó ngất xỉu, cuối cùng không hiểu sao chị lại ôm chầm hắn rồi nói…..
- Biết rồi, đoạn cuối khỏi kể, tui nhớ_Nó đỏ mặt, hèm giọng_Tại sao hắn lại đưa tôi đến bệnh viện rồi…….Chừ không phải là thích My sao?_Ánh mắt nó đượm buồn, là My đó, người con gái hoàn hảo trong lòng hắn không ai thay thế được
- Cô ta giờ là dĩ vãng rồi, chị đắn đo làm gì, tiến tới đi chớ_Tên đó huých tay nó
- Đủ rồi đấy, cậu ra ngoài đi_Hắn xuất hiện như đã đứng ở đấy tự bao giờ, chầm chậm tiến tới
Đông vội vàng lỉnh đi, hắn bước đến đối diện, nhìn xoáy vào mắt nó. Nó ngoảng mặt đi, thấy ngại ngùng và 1 chút nhói ở tim.
Không khí bỗng nhiên căng thằng lạ lùng khiến đầu óc nó muốn vỡ tung ra.
- Cảm ơ…_Định nói cảm ơn hắn vê ngày hôm qua thì hắn chen ngang
- Đừng đi nữa
- Hả?_Nó nghệt mặt
- Đừng rời xa tôi nữa_Hắn nhắc lại
- …….._Nó vẫn ngơ ngác, chuyện gì cơ, hắn đang lẩm bẩm gì đấy
Hắn cầm tay kéo nó lại vào trong lòng ôm chặt, miệng lẩm nhẩm bên tai nó
- Từ giờ chị là của tôi nhé, từ cái ngày tôi thốt ra câu từ chối thì cảm thấy hối hận vô cùng. Tôi nhớ nụ cười Hằng, nhớ cách Hằng làm tôi vui, nhớ Hằng lắm.
Nó cắn chặt đôi môi, vừa lắc đầu vừa đẩy hắn ra
- Không thể đâu
- Vì sao?_Đôi tay hắn buông thõng
- Còn My, cô ấy…….
- Không còn nữa, hiểu không, giờ chị mới là người trong lòng tôi
- Thật không?_Nó ngước đôi mắt đang dần lấp đầy nước
- Thật!_Hắn khẳng định rồi lại kéo nó vào vòng tay ấm áp
Lâu lắm rồi nó mới tận hưởng được một sự quan tâm ngọt ngào đến vậy. Đầy những cuộc tình vui chơi trôi qua chóng vánh, không ai khiến nó ấm áp như bây giờ. Giờ hắn là của nó, chỉ là của nó vậy thôi.
2 tháng sau:
- Chị Hằng, có vụ mới này_Sheng Thảo báo cho nó, là tụi trường bên tranh giành thách đấu chứ gì
- Thôi, em với Lyn Hạ tự giải quyết đi ha, bữa nay chị bận rồi_Nó cười nhăn nhở, từ hồi gật đầu làm bạn gái hắn đến giờ, nó bỏ hẳn đánh nhau, chăm chỉ học tập, không quậy như trước nữa, hiền lành như một con mèo dễ bảo
- Chị thật là, từ hồi có bạn trai đến giờ thì………._Sheng Thảo bỏ dở câu nói
- Thôi, thông cảm đi, mấy đứa thay chị 1 thời gian_Nó nháy mắt tinh nghịch
- Vâng, đành vậy chứ sao_Con bé thở dài
Cuối tiết, hắn với nó tản bộ ở công viên gần trường, một cái công viên nhỏ nhà trường mua dất xây để tăng vẻ đẹp cho trường.
- Nè, ăn không?_Nó chìa cây kem trước mặt hắn
- Hì, ăn chứ sao không_Hắn nhận cây kem từ tay nó, mát mát lạnh lạnh, đầu lưỡi chạm vào, ngọt, hơi đắng, vị socola.
- Nếu một ngày Thảo My quay lại thì sao_Nó ngước đầu lên trời hỏi bâng quơ, không hiểu nó đang nghĩ gì
- Thỳ kệ cô ta, Duy yêu mình Hằng thôi_Hắn nắm chặt lấy tay nó như sợ con bé sẽ bỏ đi
- Thạt không, Duy hứa đi_Nó quay lại le lưỡi tinh nghịch
- Ừ, hứa
- Không, phải như thế này nè_Nó móc ngòn út của 2 người lại với nhau_Thế này là Duy chỉ yêu mình Hằng thôi nhá
- Ừm, mãi mãi
Nó cười giòn tan, ấm áp như hàng vạn tia nắng quanh mình làm tan chảy trái tim vậy
Chap 31:
Nó tung tẩy coi phim trong phòng khách, mặc kệ hắn đánh lộn với nồi niêu xoong chảo bên bếp
- Hằng là con gái, vô đây tập nấu ăn đi_Nó bất lực ngó qua cửa phòng khách
- Thế kỉ 21, nam nữ bình đẳng, con trai phải nấu ăn nữa chứ. Hằng không vô đâu_Nó ngán ngẩm liếc mắt nhìn đống lộn xộn trong bếp
- Thế à_Hắn cười ranh ma, tiến lại gần chỗ nó, ánh mắt nham hiểm
- Gì thế?_Nó nhận thấy được sự nguy hiểm_Ưm
Hơi thở trong miệng như đang bị lấy dần đi, hắn đặt lên môi nó một nụ hôn không kịp để nó phản ứng lại. Lần đầu tiên khiến nó lạ lẫm, lúng túng, cứ để đôi môi cho hắn day day, cắn cắn, rõ là đau
- Đau quá, dừng lại đi Duy
- Thế nào, giờ có vào bếp không hay muốn “phạt” tiếp_Hăn cười ranh ma
- Vô thì vô, đừng “phạt”_nó đành phải xuống nước để bào toàn tính mạng cho đôi môi
5 phút sau:
- Óe, Duy ơi, cháy rồi cháy rồi_Nó kêu la thất thanh làm hắn hoảng
- Đâu nào
- Nè_Nó chỉ tay vô cái chảo nóng đang bắn dầu lên từng chặp
- Chì là do chảo nóng thôi, lần sau đừng để lửa to quá, Hằng có bị gì không?_Hắn vội vàng tắt bếp
- Hức, đây nè_Mặt nó méo xệch, chìa bàn tay có 1 vết đỏ tấy lên
- Bỏng rồi, thấy chưa, con gái gì mà hậu đậu quá đi, ra đây nào_Hắn ngâm tay nó vào bồn nước lạnh rồi đi lấy dụng cụ sơ cứu_Để coi, thuốc trị bỏng nè, đưa tay đây coi nào
Nó ngoan ngoãn làm theo, hắn nhẹ nhàng tra thuốc vào vết thương, thổi phù phù vào tay nó. Hắn chăm chú làm mà không để ý rằng có người nhìn mình chằm chằm. Nó lướt đôi mắt khắp khuôn mặt hắn, trông lúc đang chăm chú làm việc gì đó, hắn có vẻ đẹp trai hơn nhỉ, lông mày nhíu lại, đôi môi mím chặt, nhìn rõ dễ thương, nó tự nở 1 nụ cười thích thú
- Nè_Hắn đột nhiên lên tiếng làm nó giật mình
- Hả? Gì cơ
- Hả gì mà hả, sao tự nhiên ngồi cười 1 mình vậy, không thấy đau à?
- Hơ, hết đau rồi, thuốc hay ghê đó_Nó vờ chữa cháy không lẽ nói là do được ngắm người ta nên tự cười nhảm
- Rõ vớ vẩn_Hắn hoài nghi_Thôi, ra phòng khách coi phim tiếp đi, kẻo Hằng bị bỏng nữa thì Duy lại khổ
- Hừ_Nó trề môi kiểu cách
Dinh….doong….. Tiếng chuông cửa vang lên đột ngột, hắn bảo nó
- Để Duy ra mở cửa_Rồi bước ra ngoài
Đằng sau cánh cửa nặng trịch là 1 đứa con gái xinh đẹp, cô ta nở nụ cười rạng rỡ ào tới ôm chầm lấy hắn, miệng hét lên sung sướng
- Cuôi cùng em cũng gặp được anh rồi Duy ơi
- Ôi trời ơi, My đây hả?Sao giờ em mới về đây?_Hắn hồ hởi không kém, vòng cánh tay rộng ôm chầm lấy cô gái ấy
Nó đứng nhìn cảnh tượng xảy ra giữa hai người, mà khoan, Duy vừa gọi cô ta là My phải không? Chẳng phải là cô gái đó chứ, nó lục lại trí nhớ tìm về tấm ảnh. Mái tóc tuy đã cắt ngắn rồi nhưng khuôn mặt ấy không thể khác được. Đôi mắt tinh anh, màu nâu trong, nụ cười tươi, đặc biệt, không khác gì trong tấm ảnh. Cô ta mặc bộ váy màu hồng phấn kiểu Lotie như mấy cô công chúa nhỏ, mái tóc bồng bềnh được kẹp chiếc nơ nhỏ làm dáng. Thật dễ thương
- Ơ, ai kia vậy anh_Cô gái chuyển sự chú ý vào nó, phát hiện ra có người đang chứng kiến cuộc gặp gơ của 2 người
- Em vào nhà đi, anh xin giới thiệu đây là.._Hắn ngập ngừng 1 chút_bạn thân của anh
Nó khẽ nhíu mày, cứ mong câu trả lời phải khác cơ
- Ra là bạn thân của anh, em chào chị_Con bé lễ phép đưa tay bắt tay nó
- Ờ, chào em, chị tên Hằng_Nó ngượng ngập nắm lại đôi tay nhỏ xíu ấy, đột nhiên con bé siết mạnh khiến nó đau
- Vâng, còn em là Thảo My
- Còn khách sáo gì nữa, sao giờ em mới quay trở về Việt Nam thế?_Hắn bôn chồn hỏi dồn dập con bé
- Em đi chữ trị bên Úc, bệnh lúc đó đang chuyển biến nặng nên không thể thông báo với anh được
- Ôi, My đó hả_Giọng Đông vang lên có phần ngạc nhiên
- Chào Đông, lâu lắm không gặp cậu
- Chà, lâu lắm không gặp, thay đổi dữ ha
- Hì, đâu có, tớ vẫn vậy mà
- Thôi, hỏi thăm sau, giờ tụi mình đi ra nhà hàng làm 1 bữa tiệc chào đón My về đi_Hắn đưa ra ý kiến, 3 người còn lại nhất trí còn riêng mình nó thì
- Cuộc gặp gỡ của 3 người mà, tôi về nha
- Ơ sao được, chị là bạn thân anh Duy mà, đi cùng luôn đi chị_Con bé nắm cánh tay nó
- Bạn thân?_Đông trố mắt ra
- Vâng, anh Duy bảo vậy mà_My cười tươi
Tại nhà hàng:
Cuộc nói chuyện của 3 người rất rôm rả, nó như người thừa, đôi khi ừ ừ được mấy câu xong lại thôi. Mà nó cũng chằng quan tâm, bây giờ trong đầu nó lờn lờn những câu hỏi, tại sao Duy nói nó là bạn thân? Tại sao My lại về nước? Hắn còn thích My chăng? Và cứ thế cứ thế nó chẳng nghe gì hết, chỉ có tiếng ù ù bên tai thôi. Cầm nĩa cho thức ăn lên miệng, nhạt thếch, nhà hàng năm sao nấu dở thế hay là do cảm xúc của nó cuốn đi dư vị rồi chăng
- À, chị Hằng, sao chị ăn ít vậy?_Con bé gắp 1 chút thức ăn qua đĩa nó
- Ờ, chị hay ăn vậy lắm, em không cần phải lo đâu
- Chị đã có người yêu chưa vậy?_Con bé vừa dứt câu thì không khí xung quanh bỗng chốc im lìm, nó thoáng đưa mắt sang nhìn hắn, hắn tránh ánh mắt ấy như người bị tội
- Người yêu tớ đấy_Đông lên tiếng

Chap 32:
- Chị ấy là người yêu cậu hả? Sao ngay từ đầu không nói cho tớ biết_Cô bé vui vẻ đùa lại
- Vì tớ muốn giới thiệu sau_Đông choàng tay qua vai nó, nó không phản ứng gì chỉ đưa mắt nhìn hắn, sao hắn lại tránh ánh mắt nó cơ chứ.
Tiệc tàn, hắn đưa My về nhà dọn đồ đạc trước. Chỉ còn nó và Đông đứng trước cửa nhà hàng. Chiếc taxi vừa rời bánh đi, tay nó buông thõng. Đông đút tay vào túi quần, nói:
- Muốn khóc thì cứ khóc đi, nhịn làm gì, hai người bọn họ đi rồi
- Ư ư_Nước mắt nó đã chực trào ra rồi, đôi tay nắm chặt lại, nó ngồi xụp xuống và vỡ òa, không cần để ý đến hình tượng, mặc kệ những ánh mắt dò xét, mặc kệ những lời bàn tán ra vào, nó chỉ muốn khóc mà thôi.
Nức nở cả nửa tiếng đồng hồ, Đông vỗ vỗ vào vai nó:
- Về thôi
- Ưm_Nó miễn cưỡng lê đôi chân mệt nhọc đứng dậy
Quãng đường về nhà dài thênh thang, gió mát lạnh phả vào mặt ran rát, cuốn theo những hạt nước rơi vội vàng trên gò má nó. Sao thấy cô đưn quá, đường phố tấp nập vậy mà tai lại ù đi không nghe thấy gì, đôi mắt thẫn thờ không còn để ý đường phố nữa
- Chị chú ý đi đường coi nào, đâm bậy giờ_Đông lên tiếng phá tan mớ bòng bong trong đầu nó
- Giờ mà còn để ý đường được nữa sao_Nó hỏi vặn lại Đông
- Có lẽ do lâu ngày không gặp lại bạn nên cậu ấy vui quá thôi, chi đừng lo quá
- Vậy tại sao Duy lại không thừa nhận tôi là bạn gái, có phải do còn lưu luyến con bé hay sợ My còn tổn thương. Cậu giải thích cho tôi đi_Nó gần như là gào lên với Đông
- Haizzzzz_Đông thở dài bất lực, chính cậu cũng không biết nói gì nữa
Nó quay lưng bỏ chạy, chạy thật nhanh, đi đâu không cần biết, chỉ cần thoát ra khỏi chỗ này, tránh xa nơi ồn ào kia, tìm 1 chốn bình yên là được.
Ào ào, từng cơn sóng nhẹ nhàng tấp vào bờ, lách wua khẽ chân nó, mát rượi, biển đúng là yên tĩnh thật, thảo nào người ta lại muốn tự tử ở đây, nó cười khẩy 1 cái rồi nghĩ xem có nên làm gì dại dột không nhưng lại thôi. Nó lướt nhẹ nhàng dọc bờ biển, gió mang đi phần nào nỗi buồn chóng chánh.
- Hằng làm gì ở đây đấy?_Hắn bước theo sau lưng nó thể đã hiện hữu ở đấy tự bao giờ
- Duy hả?_Nó quay đầu lại, quên gạt đi giọt nước mắt còn vương trên mi
- Xin lỗi Hằng_Giọng hắn thành khẩn
- Vì chuyện gì, Duy mà cũng tự biết lỗi sao_Nó cất tiếng nhẹ tênh
- Vì chuyện hồi nãy
- Hồi nãy à. Có phải do Duy vui quá nên quên mất Hằng không? Hay trong lòng vẫn còn tình cảm với cô bạn gái cũ nên quên mất Hằng rồi. Thực ra trong thời gian qua Hằng chỉ là người thay thế chứ chưa bao giờ là bạn gái trong lòng Duy đúng không?_Nó gào lên, nước mắt đầm đìa khuôn mặt bé nhỏ, nó thật sự chỉ muốn chạy lại cào cấu xé cắn cái con người đối diện mình cho bõ ghét nhưng không thể mà chỉ đứng hét lên
- Hằng, đừng làm như thế, cho Duy giải thích đi
- Không_Nó nắm 1 túm cát ném vào mặt hắn_Duy đã từng nói với Hằng đã quên cô ta rồi, Hằng là duy nhất, ấy thế mà không thể ngờ
Nó dứt lời rồi chạy đi, chạy tiếp lần 2 và cũng để trốn tránh đi cảm xúc của mình. Đáng ghét, nó ước gì mình không yếu đuối như thế này
Hắn đứng nhìn nó rời xa mình dần dần. Cô gái bước đến ôm chầm lấy hắn
- Duy thực sự yêu cô ta sao
- Phải
- Thế còn em, anh nhìn thẳng vào mắt em đi, em là gì cơ chứ
- Vậy tại sao ngay từ đầu em còn rời xa anh, xin lỗi nhưng anh không thể
- Vậy tại sao trước mặt em anh không nói với em cô ta là bạn gái anh
- Vì anh không muốn em buồn nhưng bậy giờ xin thú thực với em, đó là cô gái của anh_Hắn gỡ bỏ bàn tay nhỏ nhắn của cô gái ra khỏi eo mình. Nhưng My còn nắm chặt hơn
- Anh nghe em nói đã, em chỉ còn sống được một năm nữa thôi
- Cái gì?_Hắn nghe giọng mình lạc đi
- Phải, bệnh đã tiến triển ảnh hưởng đến sự sống còn của em, em chỉ còn sống được 1 năm nữa thôi_My thở hắt ra, nặng nhọc nói tiếp_Vậy nên xin anh hãy yêu thương em như trước được không, chỉ một na8mt hôi mà, em cầu xin anh đấy
Cô gái khuỵu chân xuống dòng nước trong suốt. Hắn lặng thinh, phút chốc quỳ xuống ôm lấy bờ vai gầy gò của My
- Được rồi, anh sẽ yêu thương em một năm còn lại, nếu đó là điều em muốn dành cho từng ngày còn lại của mình
- Cảm ơn anh_Cô gái mở nụ cười đắc thắng, trông chẳng có vẻ gì là tâm niệm của một người sắp đi gì cả. Nụ cười đã được che lấp bởi bờ vai to rộng của hắn rồi

Chap 33:
- Hức hức_Nó vỡ òa trước mặt Ngân, tiếng nấc vang vọng căn phòng
- Thôi mày đừng buồn nữa, có lẽ Duy có chuyện gì đó chẳng hạn_Ngân vuốt tóc nó, an ủi con bạn
- Không đâu, lúc tao bỏ chạy thì hắn không đuổi theo. Mày có biết lúc tao quay đầu lại thì thấy gì không_Nó ngước đầu lên, nước mắt chan hòa với nhau bện thành từng dòng chảy khắp mặt
- Thấy gì?
- Duy ôm con bé đó, mày nghĩ đó mà chỉ là tình bạn bình thường thôi sao. Đây là lần đầu tiên tao yêu thật lòng, tao nghĩ sẽ chẳng có ai thay thế nổi hắn._Nó nấc nghẹn, cổ họng ran rát, buông xuôi 1 câu_Bây giờ tao hiểu định nghĩa của người thay thế rồi mày ạ, đau lắm
Căn phòng tĩnh lặng đi, chỉ còn lại tiếng thút thít của cô gái nhỏ, nhưng ở bên ngoài cửa phòng có bóng người đứng đấy, tay siết chặt, miệng lầm bầm:
- Cho Duy xin lỗi Hằng!!
Sáng hôm sau nó vác người đến trường, gương mặt tuy có 1 lớp p
<<1 ... 6789>>
Tags: truyện, teen, , , nhóc, đại, ca, ,
Cùng Chuyên Mục :
truyện teen Cô nhóc đại ca
truyện teen Lần đầu biết yêu
truyện teen Gía như chưa từng quen
Truyện teen Cuộc hẹn giả mạo full
truyện teen Có lẽ là định mệnh
Truyện teen tao biết rồi - tao yêu mày
truyện teen Vợ chồng online
truyện teen Tớ dừng lại rồi…Cậu đi tiếp nhé !
truyện teen Thử yêu lần nữa
truyện teen Nụ hôn trong mơ
Có khi nào bước trên đường đời tấp nập
Ta vô tình phập chúng em
Admin:Dương sô ciu
Liên hệ: 0962160127
Mail: duong duong@gmail.com